AVATAR ARMY KPAH NINJA
Cập nhật: 10/11/2016 lúc 21:10.

Truyện: Ranh Giới
Tác giả: RG.Rain8x
Trạng thái: đang viết
 
Đây là một câu truyện nói về cuộc sống, gia đình, tình yêu, tâm sinh lý con người dưới góc nhìn của một thanh niên thuộc thế hệ nửa đầu 8x . Với những đấu tranh nội tâm gay gắt khi đứng trước ngưỡng cửa của cuộc đời, bước vào mối tình đầu. Giữa tốt đẹp và xấu xa, giữa thiên thần và ác quỷ, giữa tình yêu học trò trong sáng và những bản năng giới tính, đôi khi chỉ cách nhau bằng một “Ranh Giới” thật mong manh. Đó là quy luật buộc lý trí chúng ta phải lựa chọn …Hãy cùng đọc để suy ngẫm …
 
Chapter 1
– Hiếu! Dậy, nhanh lên, gần 7 giờ rồi còn ngủ chết trương… Mày có định đi học không đấy?

– …

– Dậy! Dậy mau. – Mẹ vơ cái gối đập liên tục vào mặt tôi.

– Đây, đây, con dậy đây… Từ đây ra trường mất có 10 phút thôi mà mẹ! – Tôi lồm cồm bò dậy làu bàu!

– Thế mày định không đánh răng, rửa mặt, ăn sáng à? Thanh niên rồi, tác phong phải nhanh nhẹn lên chứ. – Mẹ vừa gấp chăn màn vừa xa xả nói.

Tôi uể oải đứng dậy, bước vào phòng vệ sinh làm vệ sinh cá nhân xong xuôi, thu dọn bài vở, quần áo chỉnh tề. Tôi đến bên mẹ chìa tay.

– Gì đây? Còn không mau đi học đi ông tướng. – Mẹ gườm nhìn tôi

– Mẹ… Tiền ăn sáng!? – Tôi nũng nịu.

– Cái gì? Hôm qua vừa đưa cho mày hai mươi nghìn xong mà mày đã tiêu hết rồi! Mày tưởng tao cướp ra tiền à? – Mẹ trợn mắt.

– Hôm qua bọn con phải góp tiền đi thăm cô giáo ốm, con thiếu tiền còn phải đi vay thêm nè, con có tiêu gì đâu mà mẹ nói vậy. – Tôi làm ra vẻ tội nghiệp.

– Đây! ầm lấy rồi đi đi cho khuất mắt tôi! – Mẹ dúi vào tay tôi đồng 10 nghìn.

– À, hôm nay bọn con phải đóng quỹ lớp rồi, mẹ cho con thêm hai mươi nghìn nữa đi!

– Cái gì nữa đây! Sao mày lúc nào cũng có lý do để moi tiền tao thế?

– Lý do chính đáng mà mẹ. – Tôi nháy mắt.

– Thôi đây, cầm lấy! Hôm nào đi họp phụ huynh tao hỏi mà không phải thì chết với tao!

– Vâng con thank you mẹ ! – Tôi thơm mẹ cái rồi chạy tót ra cửa, vẫn còn nghe tiếng mẹ nói vọng đằng sau: “Con với chả cái…”

***

Tháng 9, tiết trời đang chuyển sang thu. Hít thở bầu không khí trong lành, man mát của buổi sáng sớm, tôi thở dài khoan khoái, rảo chân đạp xe đến trường… Thị trấn yên bình nằm giữa một vùng đồng bằng trung du Bắc bộ bao quanh là núi, buổi sáng nào cũng vậy không khí tấp nập và hối hả. Từ những anh cán bộ viên chức ăn mặc chỉnh tề, đạo mạo đến những người nông dân khắc khổ đem sản vật nông nghiệp lên chợ bán, những bác xe ôm chia nhau điếu thuốc hút dở kèm nụ cười rạng rỡ. Đâu đó một vài tốp học sinh ríu rít đến trường… Không khí của những ngày đầu năm học mới thật rộn ràng làm sao.

– Ê cu, chờ tao với!!!

Tôi ngoảnh lại phía sau. Thằng Sơn lúi húi đạp xe lên.

– Đang ngắm em nào mà cứ đờ người ra thế? – Nó nhe răng cười

– Ngắm cái con khỉ. Hôm qua thắng hay thua vậy?

– Thua 3 – 1, chán lắm! Thiếu mày với thằng Tiến thì thắng thế quái nào được. Chiều nay còn tiền không, cốp tiếp đi, đá sân Thành Đỏ. Mỗi đội cốp năm mươi nghìn, thắng ăn cả, phải phục thù chứ!

– Để xem nào đã, dạo này mẹ tao quản lý chi tiêu ác lắm. – Tôi trầm ngâm.

– Ui giời, mỗi thằng góp có mười nghìn mà không xoay được à? – Nó bĩu môi.

– Thì tao đã bảo là để xem nào đã! – Tôi gắt.

– Ờ, có gì để tao còn hẹn với… Úi… Nhìn kìa! – Mắt nó sáng lên, tôi nhìn theo hướng nó chỉ, một vài tà áo trắng tinh khôi đang lướt trên đường, gió thổi thốc lên để lộ những mảnh da thịt trắng ngần. Hai thằng ngẩn ngơ nhìn theo…

***

Tôi 17 tuổi, ở cái độ tuổi mà các cụ hay nói là bẻ gãy sừng trâu, tôi với mẹ chuyển đến sống ở cái thị trấn nhỏ này từ lúc tôi rất nhỏ, còn chưa vào lớp 1. Tôi không thể nói là đẹp trai lắm nhưng ưa nhìn và khá đô con, có lẽ do tôi chăm chơi thể thao mà cơ thể đã sớm nảy nở hơn so với các bạn cùng trang lứa. Tôi sống khá nội tâm và có thể nói là đa cảm, hay suy nghĩ về cuộc sống. Có lẽ do từ bé cho đến giờ chỉ sống bên mẹ nên về mặt tình cảm tôi rất yếu đuối, mỗi một diễn biến trong cuộc sống thường nhật hằng ngày đều dễ khiến tôi suy nghĩ. Và cả những trăn trở khi cảm thấy bản thân đang ngày một lớn dần lên cả về ngoại hình lẫn tư duy.

Ở cái độ đang tuổi ăn tuổi lớn và cả tuổi… tò mò nữa, những thằng con trai như chúng tôi luôn cảm thấy hiếu kỳ với những vấn đề về giới tính. Lên cấp ba, các bạn nữ đã bắt đầu lớn phổng phao, những đường cong thiếu nữ, những lằn dây áo, quần con ẩn hiện dưới những lớp áo dài trắng trong luôn thu hút những ánh nhìn và cả sự bàn tán từ phía chúng tôi. Trong những cái đầu ngờ nghệch đã manh nha những suy nghĩ về chuyện tình cảm và quan hệ nam nữ… Liệu có thể gọi đó là xấu xa không?

Như những đứa bạn cùng trang lứa, tôi cũng đã biết tự kích thích để dập bớt những ham muốn, những bức bối đang bắt đầu khơi gợi lên trong tâm trí mỗi khi bắt gặp một hình ảnh hở hang, yêu thương nào đó trên tạp chí, phim ảnh mặc dù sau mỗi lần như vậy tôi cảm thấy thật xấu hổ và tội lỗi, mặc cảm với chính bản thân mình. Ban đầu tôi cứ tưởng chỉ mình tôi có thói quen này, sau này đem ra tâm sự với mấy thằng cùng lớp thì hoá ra thằng nào cũng vậy, từ những thằng hiền lành học giỏi đến những thằng cá biệt nghịch ngợm. Dần dần tôi cũng hiểu đấy là một phản ứng sinh lý bình thường và cũng không còn mặc cảm nữa, nhưng từ trong tiềm thức tôi vẫn nghĩ đấy là một hành động xấu. Nhưng nghĩ là một chuyện, thi thoảng tôi vẫn… và rồi lại xấu hổ, lại ân hận.

Có một ngày khi ngủ dậy vào buổi sáng, tôi bỗng thấy quần mình ướt ướt, ngỡ là mình “dấm đài”. Tôi chạy vội vào phòng vệ sinh thay ra, tôi đã tròn mắt ngạc nhiên khi thấy cái thứ đọng trên quần chíp của tôi, nó không phải là nước tiểu mà là một thứ nước gì đấy đặc quánh và hơi sền sệt. Tôi không hiểu nó là thứ gì? Rồi lại có một ngày khi tôi đang lặp lại “hành động xấu” thì nó lại phụt ra, rõ ràng là từ “chỗ ấy”!? Điều đấy khiến cho tôi sợ hãi, hoang mang tột cùng, tôi nghĩ là tôi bị một căn bệnh gì đó thật đáng sợ, có lẽ do tại tôi đã lạm dụng hành vi tự kích thích đó nhiều quá chăng? Không thể nào nói là nhiều được, vì ít nhất hai tuần, có khi cả tháng tôi cũng chỉ… một lần, tuỳ theo cảm xúc. Thế thì vì lý do gì mà tôi lại mang căn bệnh có vẻ như rất đáng sợ này? Tôi không biết hỏi ai cả vì… không có ai để hỏi, hỏi mẹ thì thật xấu hổ, mà cứ giữ trong lòng thì thật khổ tâm, không tập trung được vào việc gì. Cuối cùng đánh liều hỏi thằng Quân – một thằng anh cả của hội con trai trong lớp và rất chững chạc, thì nó lăn ra ôm bụng cười sằng sặc.

Thế rồi nó đập đập đầu tôi nói:

– Cái chất đấy là để cấy vào người phụ nữ, nó làm cho phụ nữ bụng to và sau chín tháng sẽ sinh ra em bé, lớn lên giống như tao với mày. Nói ngắn gọn là chất đấy dùng để sản xuất làm ra con người, hiểu chưa???

– Thế làm sao mà cấy vào được? – Tôi ngỡ ngàng.

– Thì… mày đưa cái của mày vào người bọn con gái, có thế thôi mà cũng hỏi! – Nó cũng bối rối.

– Vậy là giống như người ta tiêm đúng không? – Tôi gật gật ra vẻ hiểu.

– Mày về mà hỏi bố mẹ mày sinh ra mày như thế nào, tao chẳng dỗi hơi mà đi giải thích nữa, đúng là đần hết chỗ nói! – Nó đỏ bừng mặt khoát tay.

– …

Từ đấy tôi yên tâm và bằng lòng với những khái niệm mới lạ này, vậy là tôi đã trở thành một thằng đàn ông, là người lớn rồi, có thể sản xuất con người, sinh ra em bé được rồi. Ngộ thật đấy!

***

– Mày lôi tao ra đây làm gì vậy? – Tôi quay sang thằng Sơn hỏi ngây ngô.

– Suỵt yên nào! – Nó đưa tay ra hiệu cho tôi im lặng, rồi gỡ cái mẩu giấy trên bức tường ngăn cách giữa nhà vệ sinh nữ và nam, hiện ra một cái lỗ thông sang được đục rất khéo. Tôi há hốc mồm.

– Sao lại có cái lỗ này ở đây?

– Đã bảo mày im cơ mà! – Nó gắt nhẹ, đưa tay bịt miệng tôi rồi nhe răng cười bí hiểm.

– Tao đã tốn biết bao tâm huyết đấy!

Nói rồi nó lúi húi nhòm vào cái lỗ, bỗng nhiên nó há hốc mồm… Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì nó đã dúi đầu tôi xuống, giọng nó run run thì thào:

– Xem đi…

Tò mò tôi ngõ vào, bỗng nhiên tôi run bắn cả người, tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, hình ảnh các bạn nữ đang giải quyết nhu cầu vệ sinh đập thẳng vào mắt tôi… từng đường cong… những chỗ nhạy cảm lồ lộ ra… Tôi nín thở đứng lên nhìn nó thảng thốt, bàng hoàng, nó liếc tôi nhe răng cười nham nhở. Cảm giác xấu hổ như vừa làm một điều gì đó thật tội lỗi trào dâng trong lòng, tôi co giò chạy thẳng ra khỏi nơi đó như một thằng ăn trộm vừa bị bắt quả tang.

Bắt đầu kể từ ngày hôm ấy trong đầu tôi luôn hiện ra những hình ảnh lần đầu tiên nhìn thấy trong đời. Cảm giác ngại ngùng xấu hổ, xen lẫn một chút cảm xúc gì đó mơ hồ cứ trào dâng trong lòng tôi. Vừa tò mò vừa kích thích, tôi bắt đầu quan tâm kỹ hơn đến các bạn nữ bằng cặp mắt soi mói và cái đầu đang nảy nở những suy nghĩ thật đen tối. Chao ôi! Thật là mâu thuẫn, tôi chẳng hiểu nổi chính bản thân mình nữa???

Giờ ra chơi, cả lớp ồn ào như cái chợ vỡ, những trò đuổi bắt đùa nghịch, trao đổi bài vở, trò truyện phiếm diễn ra sôi nổi. Khẽ thở dài, tôi cố căng mắt ra trước quyển sách lịch sử, cố gắng nhồi nhét mớ kiến thức đó vào trong đầu, nhưng những dòng chữ cứ đang nhảy múa trước mắt như muốn trêu tức tôi. Ôi, tôi điên mất, cố gạt bỏ những ý nghĩ đó ra khỏi đầu mà không thể, từng hình ảnh cứ hiện rõ mồn một… Tệ thật!

– Ối chao!

Một giọng con gái hét toáng lên, khiến tôi giật mình quay sang. Cái Linh vừa bị té, nó đang lồm cồm bò dậy. Một, hai cái cúc áo bị bung ra, nó nhanh tay đóng lại, nhưng làm sao kịp. Khuôn ngực nhỏ nhắn đang phát triển với chiếc áo con hồng hồng đã lọt vào mắt tôi, tai tôi nóng bừng, người tôi như muốn nổ tung ra. Gấp vội quyển sách lịch sử, tôi chạy ào ra khỏi lớp…

– Nào! Đứa tiếp theo, một nghìn, không mặc cả. Nào nào, té đi mày, quá một phút rồi đấy! – Giọng nói thì thào của thằng Sơn khiến tôi sững lại trước cửa nhà vệ sinh nam.

Tôi ngó vào, thấy khoảng sáu, bảy thằng đang đứng lố nhố xếp hàng, thằng Sơn đứng chắn giữa bọn kia với bức tường có cái lỗ thông sang nhà vệ sinh nữ, có một thằng đang lúi húi ngó ngó.

– Nào thôi mày, hết giờ, đứa tiếp theo. – Thằng Sơn thì thào xướng tiếp.

Thằng kia đứng dậy đi ra, mặt chưa hết bần thần, tôi nhìn kỹ, té ra là bác Huy lớp trưởng đức cao vọng trọng lớp 11A3. Nhìn thấy tôi hắn cười gượng gạo, gãi gãi đầu rồi đi ra.

– Ê cu, lại đây. – Nhìn thấy tôi thằng Sơn nở điệu cười nhăn nhở quen thuộc, tôi bước lại. Thằng Sơn quay vào trong nói:

– Nào thôi mày, ngó thế đủ rồi, đi ra để tao đón khách Vip!

– Chưa thấy đứa nào ra nữa cả, đã xem được gì đâu! Trả lại tao tiền đây, chả xem được cái quái gì! – Thằng Quý vừa đến lượt đang ngó càu nhàu

– Này, cầm lấy rồi té lẹ đi, nói bé thôi. – Thằng Sơn dúi vào tay nó tờ 500 đồng

– Tao đưa một nghìn cơ mà. – Thằng Quý bực tức.

– Mày được ngó rồi nên phải chiết khấu 50%, thôi té đi, lằng nhằng nữa thì tao trả lại bằng cái này đấy. – Thằng Sơn đưa nắm đấm lên. Thằng Quý mặt tiu nghỉu đi ra.

– Hehe, thấy bạn làm ăn được không? – Thằng Sơn quay sang tôi lúc ấy đang đứng đần thối mặt, rồi nó kéo tôi xuống:

– Ngó đi, lần trước mày mở hàng tao miễn phí, lần này bạn khuyến mãi, chỉ năm trăm thôi!

– Tao không thèm! – Tôi bực bội đi ra.

Nhưng ra đến cửa tự nhiên như có một cái gì đấy níu chân tôi lại… như có một ma lực nào đó sai khiến tâm hồn tôi, hình ảnh cái Linh với chiếc áo lót nhỏ xinh cứ hiện ra ám ảnh, máu trong người nóng lên phừng phừng. Bất giác tôi quay lại.

– Năm trăm đây, cầm lấy! Chết tiệt…!

Tôi cúi xuống trừng mắt ngó vào, bỗng nhiên tôi há hốc mồm và cứng họng không ngậm lại được.

– Gì thế? Gì thế? – Cả thằng Sơn và bọn đằng sau nhao nhao hỏi.

– Chị Giang bí thư… – Tôi buột miệng.

Chị ấy học lớp 12 A1, là bí thư đoàn trường, đã từng đạt danh hiệu nữ sinh thanh lịch cấp huyện năm ngoái.

– Để tao, để tao, tao trả hai nghìn! – Bỗng đằng sau cả lũ đang đứng xếp hàng chen nhau lao lên:

– Không để tao, tao trả năm nghìn!

– Mười nghìn đây, cầm lấy đi, tao ngó trước!

– Chúng mày lượn hết!!! – Thằng Sơn nạt lớn, rồi nó kéo tôi dậy.

– Trả lại mày tiền nè, thêm ba nghìn nữa, cho tao ngó với! – Nó hồi hộp nói, rồi nó nhòm vào. Bỗng nó tái mặt, đứng phắt dậy chạy ra ngoài nói vọng lại:

– Chị đang ngó sang đấy, chạy đi, chết cả lũ bây giờ!

Cả bọn chúng tôi hồn phi phách tán, mạnh thằng nào thằng đấy chạy bạt mạng. Chẳng còn tâm trí đâu mà ngó với chả nghiêng nữa… Cũng may là chị ấy chưa kịp nhận ra thằng nào với thằng nào, nhưng hôm sau cái lỗ đó đã được đắp xi măng lại. Mất mối làm ăn, thằng Sơn buồn suốt mấy hôm. Tôi cũng chẳng quan tâm, hơn nữa tôi lại thầm cảm ơn vì nhờ vậy, tôi sẽ không còn cơ hội phát triển thêm những ý nghĩ tồi tệ đang ngày một lớn dần trong cái đầu non nớt của tôi nữa. Nếu mà cứ kéo dài tâm trạng khủng hoảng như thế thì làm sao tôi có thể học hành được.

**********
Chapter 2
Tháng 10. Bầu không khí đã vào độ chín nhất của mùa thu khiến tiết trời trở nên mát mẻ hẳn, chứ không còn xen kẽ ngày nóng ngày lạnh ẩm ương như tháng 8 và tháng 9 nữa. Nhưng kéo theo đó lá bắt đầu úa dần và rơi rụng đầy sân trường, ra cả những con đường rợp bóng hằng ngày chúng tôi vẫn đạp xe qua. Mỗi lần đi giữa hai hàng cây quen thuộc, tôi lại ngắm nhìn những chiếc lá rơi chao liệng, trong lòng dấy lên những xúc cảm khó tả. Có lẽ với những thằng hay nghĩ mông lung như tôi, thì bất cứ hiện tượng nào của tự nhiên cũng đều hàm chứa một tinh thần hay nói đúng hơn là ý nghĩa của cuộc sống.

Riêng với thằng Sơn thì lại khác, ý nghĩa của nó là thi thoảng bắt gặp một cặp chân thon trắng ngần của một chị, em, bạn nào đấy mặc váy hay quần sooc vô tình đi qua. Nếu như nó ngồi với tôi là lại đập vai chỉ trỏ ngay lâp tức, ừ thì tôi cũng liếc thoáng qua một chút, nhưng rồi lại quay qua chỗ khác luôn chứ không soi mói cho đến khi người ta khuất bóng như nó. Mà nếu như nó ngồi với mấy thằng khác thì y như rằng mấy cái đầu lại châu vào bàn tán, bình phẩm này nọ các kiểu.

Tôi chẳng muốn quan tâm dăm ba cái chuyện vớ vẩn đó, vì dạo này tâm trí tôi lại đang dồn vào một người.

Cứ mỗi buổi đi học, trên con đường xanh mát của những tán cây. Thi thoảng gặp người ấy đạp xe, không cần gợi cảm và lộ liễu nhữ mấy cô gái mà Sơn hay chỉ, nhưng lại khiến đôi mắt của tôi cứ dõi theo… dõi theo mãi cho đến khi khuất bóng.

Người ấy học cùng lớp với tôi, ngồi chéo tôi mấy bàn. Đôi mắt hay chăm chú vào những trang sách, thi thoảng lại đưa tay vén nhẹ mái tóc nhung huyền, môi khẽ mỉm cười chúm chím. Những biểu cảm tưởng như hết sức bình thường đó lại có thế khiến tôi mê mẩn choáng ngợp cả tâm hồn.

Thi thoảng tôi và người ấy cũng có cơ hội trò chuyện. Dù chỉ là những trao đổi về việc học và những hoạt động ngoại khóa, hay có thể là những mẩu chuyện học sinh, những bài thơ hay trên báo Hoa Học Trò. Nhưng lại khiến tôi hạnh phúc vô cùng. Tôi vừa nói vừa nhìn không chớp mắt, chỉ đến khi cười ấy hơi chau mày tỏ cảm giác khó hiểu trước ánh nhìn của tôi, thì tôi mới giật mình lảng tránh.

***

-Đưa tao đọc trước.

-Để tao, để tao.

-Thằng nào đi photo nào ? Vớ vẩn.

Đang ngồi chống cằm suy tư trong lớp, thấy mấy thằng Cường, Quân, Đại và một nhóm nữa bước vào nhao nhao, tranh nhau giành giật quyển sổ nhỏ bằng bàn tay. Mặt thằng nào thắng đấy có vẻ háo hức lắm. Chúng nó xô đẩy nhau quyết liệt, bỗng quyển sổ vuột ra văng rớt ngay dưới chân tôi.

-Cái quái gì mà chúng mày tranh cướp nhau kinh vậy ? –Tôi nhìn chúng nó khó hiểu, rồi cúi xuống nhặt. Cầm lên thấy ngoài bìa ghi mỗi chứ :”Cô giáo Thảo”.

-“Sách gì mà lại cô giáo Thảo, hay là thơ?” –Tôi thầm hỏi trong đầu, rồi tò mò định lật mở ra xem.

Bỗng cả hội kia hét váng lên rồi cùng nhao về phía tôi để cướp lại. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì chúng nó xô hết cả vào tôi, đổ cả bàn, rồi cả lũ cùng ngã ra, đè hết cả lên tôi.

Chúng nó thi nhau lục lọi người tôi, nhưng không thấy gì, tôi cũng chẳng biết lúc ngã nó lại văng đi đâu mất.

-Các bạn làm gì thế, nghịch ngợm xô nhau nhỡ gẫy bàn lát cô lên thì các bạn tính sao ? –Giọng cái Huyền lớp trưởng vang lên lanh lảnh.

-Ơ, đã gẫy đâu mà ! –Thằng Quân gãi đầu, rồi đứng dậy, cả bọn cùng lần lượt đứng dậy theo, cuối cùng là tôi. Dù chỉ là nạn nhân của một vụ tranh cướp, nhưng tôi vẫn lấy làm hổ thẹn lắm với cái tư thế nằm bẹp dí của mình trước cả lớp, đặc biệt là người ấy cũng đang ngoảnh sang nhìn tôi khiến tôi chẳng biết phải chui đi đâu cho hết nhục, đúng là tai bay vạ gió. Tôi phủi phủi quần áo, không dám nhìn người ấy. Kê lại cái bàn, cái ghế, rồi lại ngồi xuống chống cằm.

-Cái gì đây ? –Bỗng cái Huyền cất tiếng hỏi. Tôi ngoảnh lại, thấy nó đang cúi xuống nhặt cái quyển sổ nhỏ khi nãy chúng nó tranh nhau đang nằm khuất ở sau chân bàn cuối.

-Cô giáo…-Nó cầm lên, khẽ lẩm nhẩm.

-Để tớ giải quyết vụ này cho ! – Chợt một bàn tay giật lấy quyển sổ trước khi bạn ấy kịp đọc. Cùng với cái giọng nham nhở của thằng Sơn chẳng lẫn vào đâu được.

Nó cầm quyển sổ khệnh khạng bước lại chỗ hội thằng Quân.

-Cái này là nguyên nhân khiến chúng mày tranh nhau, gây mất đoàn kết nội bộ. Tao thay mặt ban cán sự lớp tịch thu. Thằng nào không phục ? –Nó trừng mắt.

Hội kia im thin thít, không phải vì sợ thằng Sơn mà có lẽ kiêng nể cái Hân. Mà hình như chúng nó có vẻ sợ lộ những nội dung trong quyển sổ kia hơn tất thảy. Có cái quái gì trong đó chứ ?

Tôi cũng chẳng phải thắc mắc lâu, cuối buổi thằng Sơn đã lôi tôi ra đằng sau trường, rủ tôi đọc. Giờ tôi mới vỡ lẽ ra đó chính là một câu truyện khiêu dâm rất tởm. Cơ mà cái thằng viết ra cái truyện này không hiểu đầu óc nó nghĩ cái gì mà lại có thể liên tưởng cô giáo với nhân vật trong truyện cơ chứ ?
Đọc được một vài trang là cái đầu tôi đã không thể dung nạp thêm được nữa. Tôi ném trả lại thằng Sơn rồi xách cặp về. Thầm nghĩ, chúng nó mà cứ lưu truyền cái món này, giáo viên mà túm được thì chắc đình chỉ học. Thôi tốt nhất mình chả nên liên quan.

***

– Trả bài, trả bài kiểm tra nè! – Giọng nói ngọt ngào của Mai Ngọc, lớp phó học tập của chúng tôi vang lên. Cả lớp ùa đến chỗ bạn ấy rồi xôn xao như vỡ chợ.

– Đâu đâu? Đưa tớ trước!

– Tớ được mấy điểm vậy?

– Ui giời, trời ganh ghét thiên tài, bài thế này mà chỉ được có ba là sao? – Tiếng thằng Sơn than thở giữa những tiếng ồn ào.

Mặc kệ tụi nó, tôi say sưa ngồi chống cằm ngắm bạn ấy, khuôn mặt xinh xắn và thông minh, nụ cười rạng rỡ với cái lúm đồng tiền làm duyên, đôi tay nhỏ trắng muốt xinh xinh đang phát bài kiểm tra. Lớp phó học tập dễ thương đó chính là “người ấy” mà tôi đã nhắc tới ở trên. Nhìn Ngọc, à không ! Phải gọi là nàng mới thỏa mãn hết những yếu tố tôi đã đặc tả…

Nom nàng nổi bật giữa đám học sinh đứng ngồi lố nhố, phải diễn tả như thế nào nhỉ? À! Phượng hoàng giữa bầy gà, tôi gật gù lim dim mắt trầm ngâm, hài lòng với kiểu so sánh của mình, có như vậy mới xứng với nhan sắc của nàng.

– Của Hiếu nè! Làm tốt lắm hay sao mà tự tin hớn hở thế? – Giọng nàng nhẹ nhàng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ đang bay bổng của tôi, giật mình tôi mở to mắt ra, nàng đang đứng trước mặt tôi, mỉm cười.

– Tớ! Tớ… không… tớ. – Tôi đỏ mặt ấp úng, tim đập thình thịch.

– Chúc mừng nhé, lần này cậu làm tốt lắm, tám điểm. – Nàng nháy mắt rồi đưa bài kiểm tra cho tôi, hành động tinh nghịch và đáng yêu đó khiến tôi nhìn nàng ngơ ngẩn. Bắt gặp ánh mắt như si như mê đó của tôi, nàng thoáng ngại ngùng rồi quay đi. Bỏ lại tôi vẫn đang đờ đẫn như thằng mất hồn.
Tôi đã để ý nàng từ đầu năm học lớp 11, tôi mến nàng không chỉ vì nàng đẹp, mà vì nàng cũng có một cá tính giống tôi, sống nội tâm, đa cảm và hay suy nghĩ về cuộc sống, có thể nói là già trước tuổi cũng được. Vậy nên chúng tôi thi thoảng cũng hay tâm sự với nhau, với những triết lý như những người đã trưởng thành vậy. Nhưng chỉ dừng lại ở quan hệ bạn bè, tôi rất muốn bày tỏ tình cảm với nàng, nhưng chưa có cơ hội nào. Vì chúng tôi chẳng bao giờ có cơ hội được tiếp xúc riêng tư với nhau, có đi chơi cũng là đi chơi chung với cả một nhóm bạn. Với lại, tối rất sợ, nếu ngỏ lời mà bị nàng từ chối thì thật là bẽ mặt, khéo tôi chẳng dám đi học vì xấu hổ mất. Nên tôi vẫn phải ôm mối tình đơn phương như vậy.

***

7 giờ 25 phút sáng. Đầu tóc rối bù, ngậm cái bánh mỳ trong miệng tôi dắt xe vội vã lao ra cửa, sắp đến giờ học rồi, không nhanh thì muộn mất. Hối hả nhảy lên xe tôi phóng đi, đằng sau vẫn văng vẳng tiếng mắng chửi của mẹ.

Tiết đầu hôm nay chỉ là Giáo dục công dân, nhưng bà dạy môn này nổi tiếng ghê gớm ở trường, nên có chết cũng phải vào lớp, không dám bùng như những môn khác. Càng nghĩ tôi càng sốt ruột, bặm môi tôi cố đạp thật nhanh…

– Rầm!!! Ối…!!! – Vừa phi từ trong ngõ để lao ra đường lớn bất ngờ tôi tông phải một ai đó cũng đang đi rất vội vã. Cả hai ngã sóng soài dưới đất. Tôi ngã đập mặt xuống, sao giăng đầy trời. Ôm khuôn mặt nhăn nhó tôi chồm dậy.

– Chết…! – Đang định nói thêm chứ “tiệt”, bỗng tôi lấy cả hai tay bưng miệng lại để nó khỏi vọt ra, mở căng mắt ra nhìn kỹ hơn. Một thân hình nhỏ nhắn với khuôn mặt xinh xinh cũng đang nhăn nhó chống tay ngồi dậy. Lớp phó… à không, là nàng!!!

Thoáng chút sửng sốt, tôi lao đến đỡ tay nàng dậy, miệng lắp bắp:

– Ôi! Ngọc… có sao không… tớ… tớ!!!

– Là Hiếu đấy hả, sao không nhìn đường vậy!? – Vẫn chưa hết đau, nàng nhăn mặt.

– Tớ… tớ! Ngọc không sao chứ? Tớ xin lỗi, đang sợ muộn học nên tớ hơi vội! – Tôi đỏ dừ mặt gãi đầu.

– Thôi chết! Không đi nhanh thì muộn thật đấy, nói chuyện sau đi. – Nàng như sực tỉnh.

Rồi nàng lập cập dựng xe dậy, bỗng nhiên tôi thấy nàng cười méo xệch, tôi nhìn xuống, thấy bánh xe của nàng đã bị sang vành, không thể đi được. Hít một hơi thở thật sâu tôi dựng xe mình lên nói:

– Để tớ dắt vào tiệm sửa xe bên kia đường rồi tớ đèo Ngọc đi, trưa đi học về thì mình qua lấy, được không?

Thoáng thấy một chút do dự trong mắt nàng, nhưng cũng chẳng còn nhiều thời gian nữa, tôi liên bước tới rồi bê thốc xe của nàng lên, mang qua tiệm sửa xe, rồi quay lại, nhảy lên xe nhìn nàng nói:

– Nào! Không nhanh, bảo vệ đóng cổng bây giờ?

Khuôn mặt nàng ửng đỏ, nhưng nàng cũng không còn lựa chọn nào tốt hơn, vén tà áo dài thướt tha nàng ngồi lên xe tôi, tay khẽ bấu vào hông tôi để chỉnh lại tư thế ngồi. Người tôi bỗng trào dâng một niềm cảm xúc khó tả, nó bay bổng cứ như đang đi trên mây vậy. Một niềm vui sướng và hạnh phúc ùa về bất chấp cái vết sước trên đầu đang rỉ máu, khẽ huýt sáo tôi nhón chân đạp, chiếc xe như đang bay. Đời thật đẹp, ngày nào đi học muộn mà cũng… như thế này thì tôi sẵn sàng đi học muộn cả năm luôn. Nghĩ đến vậy tôi nhắm mắt cười tít.

***

– Chết rồi, đóng cổng rồi Hiếu ơi! Làm thế nào bây giờ!? – Nàng như sắp khóc.

Tôi đứng tần ngần nhìn lên cái cổng đã đóng sừng sững trước mặt.

– Đã vào lớp được năm phút rồi. – Nàng nói như mếu, mắt rơm rớm.

– Không sao! Đừng lo, để tớ nghĩ cách đã! – Thấy nàng như vậy tôi cuống quýt xua tay. Bỗng mắt tôi sáng lên, tôi đập tay đánh bốp.

– Có cách rồi, có cách rồi!

– Sao, cách gì nói đi Hiếu! – Nàng nhìn tôi hy vọng.

– Trèo tường! – Tôi quay sang nàng nháy mắt.

– Không! Ai lại làm thế, kỳ lắm. – Nàng thảng thốt, mắt ánh lên sự thất vọng.

– Thế còn cách nào nữa đâu, giờ gọi cổng thì chắc chắn sẽ bị ghi vào sổ đen của trường, mà Ngọc lại là cán bộ lớp, nghĩ xem có ổn không? – Tôi giãi bày.

– Nhưng… lỡ có ai thấy thì kỳ lắm. – Nàng đỏ mặt cúi xuống vân vê vạt áo.

– Thì tớ có bảo là trèo ở đây đâu!

– Thế…

– Chúng ta sẽ vòng ra đằng sau trường. – Tôi nhe răng cười.

– …

– Sao nào???

– …

– Thế thôi Ngọc cứ đứng ở đây chờ hết tiết vậy nhé, tớ đi trước đây! Bảo trọng! – Tôi liền xoay người bước đi.

– Không… Hiếu… đợi tớ với. – Nàng hoảng hốt chạy theo sau, khuôn mặt càng đỏ hơn.

***

– Cao thế này làm sao tớ leo được! – Nàng ngước nhìn bức tường, giọng chán nản. Tôi liền ngồi cúi xuống.

– Gì vậy? – Nàng tròn xoe mắt ngạc nhiên.

– Trèo lên lưng tớ đi. – Tôi nói.

– Không… ai lại thế…!

– Không có thời gian cho sự ngại ngần ở đây đâu, cô giáo sắp lên lớp rồi đấy. – Tôi nói giọng đe doạ. Thoáng một chút đắn đo nữa, rồi nàng định nhún người bước lên lưng tôi.

– Khoan đã! – Tôi nhảy dựng người lên.

– Lại gì nữa đây!? – Vẫn đôi mắt tròn xoe ngây ngô nàng nhìn tôi.

– Ngọc bỏ cái guốc ra, cái đó mà cắm vào lưng tớ thì không phải chuyện đùa đâu. – Tôi cười cười.

– Chết tớ quên, xin lỗi! – Nàng đỏ mặt, rồi cùi xuống tháo đôi guốc ra.

– Đưa cho tớ đi!

Nàng liền đưa cho tôi, tôi tháo luôn đôi dép của tôi, cầm cặp sách của tôi và nàng lên rồi liệng tất cả qua tường.

– Cậu chuyên nghiệp thật đó, bao nhiêu lần như vậy rồi? – Nàng nhìn tôi thè lưỡi.

– Không dưới… vài chục lần, thôi không nói chuyện nữa mất thời gian quá! Tôi lại ngồi cúi xuống. Nàng liền bước bàn chân nhỏ xinh lên vai tôi.

– Ối… cẩn thận ngã tớ!!!

– Ngọc cứ bám sát vào tường vào, không sao đâu! – Tôi vừa đứng lên vừa nói, vừa liếc đôi bàn chân nhỏ xinh xinh trắng hồng của nàng, tim đập rộn ràng.

– Nào! Bám vào đó đi, rồi, cứ như thế, như thế!

– Tớ bám rồi!

– Chắc chưa??

– Chắc lắm rồi!

– Nào… hây ya…!!! – Tôi đỡ lấy đôi bàn chân nàng rồi dùng sức đẩy lên. Sau khi nàng đã ngồi yên vị trên tường rồi thì tôi cũng trèo lên rồi nhảy luôn vào trong.

– Nào nhảy xuống đi!

– Nhưng cao lắm tớ sợ…!

– Không sao đâu, không thấy tớ vừa nhảy à, dễ như ăn bỏng ngô vậy.

– Nhưng… tớ sợ lắm… huhu…! – Nàng mếu máo.

– Được rồi, có tớ đỡ dưới này rồi, nhảy đi!

– Không, không… tớ…!

– Đứa nào kia? Chúng mày đang làm gì đấy, trốn học à! – Một giọng nói oang oang không lẫn vào đâu được của “bố” bảo vệ từ đâu vọng đến.

Nàng tái mét mặt, tung người xuống không chút do dự. Tôi liền lao ra đỡ lấy thần hình mềm mại đang bay xuống như tiên nữ giáng trần, hai đứa cùng ngã lăn quay ra đất, nàng nằm đè lên tôi. Tóc nàng xoã hết xuống mặt tôi thơm ngát như hoa, thật không thể tưởng tượng được người mà tôi đang thương thầm trộm nhớ giờ lại đang nằm gọn trong lòng tôi. Mùi hương con gái thoang thoảng khiên tôi ngất ngây quay cuồng, tim đập rộn ràng, lòng rao rực dấy lên một niềm cảm xúc khó tả… Nàng hình như cũng đang bối rối, người nàng run bắn lên, khuôn mặt đã đỏ nay lại càng thêm đỏ, có lẽ đây là lần đầu tiên nàng gần gũi như vậy với một người khác giới là tôi đây…

– Hai đứa kia! Đứng lại! – Tiếng “bố” bảo vệ lại vang lên xé toang bầu trời thần tiên mà tôi đang bay bổng trong đó, làm tôi rơi xuống mặt đất, sực tỉnh. Tôi đỡ nàng dậy, vơ vội guốc, cặp và dép của hai đứa rồi dắt tay nàng chạy bạt mạng.

– Ông ý đi chưa!?

– Hình như đi rồi đấy! – Đang ngồi lúm khúm trong bụi hoa ở khuôn viên phía sau dãy nhà lớp 12 tôi ngó ra thì thào.

Tay tôi vẫn đang năm chặt lấy tay nàng không rời và tôi cũng chẳng muốn rời. Bỗng nàng rút tay ra khỏi tay tôi, giật lấy đôi guốc xỏ vào chân, rồi cầm lấy cặp, chẳng nói với tôi một lời nào. Nàng hối hả chạy lên lớp, tà áo dài tha thướt tung bay, bóng nàng như thiên thần giữa sân trường ngập nắng tạo nên một khung cảnh nên thơ khiến tôi ngơ ngẩn đứng nhìn mà quên đi thực tại. Một vài cơn gió thổi lá khô bay xào xạc… mùa thu năm nay đẹp quá…

**********
Chapter 3
– Làm sao vậy mày?

– Chẳng sao cả!

– U ơi con lấy cái bánh rán nhé? – Thằng Sơn với lấy cái bánh rán, đưa vào miệng nhai nhồm nhoàm, rồi ngoác cái miệng bóng nhẫy cười hềnh hệch:

– Mày mấy hôm nay cứ thế nào ý, đi học thì cứ lơ ngơ, đá bóng thì như thằng mất hồn, tao chả hiểu trong đầu mày đang chứa cái gì nữa!

– Không phải việc của mày! – Tôi gắt.

Nó lè lưỡi nhìn tôi, rồi lại với lấy cái bánh nữa, kể ra như nó cũng sướng thật, thô lỗ nhưng vô lo vô nghĩ. Nhấp ngụm trà đá tôi khẽ thở dài.

-Sếp!!!!

-“Sặc” – Nghe tiếng thằng Sơn gọi váng lên khiến tôi giật bắn cả người nước sặc phụt lên cả ra đằng mũi.

Tôi ngoảnh nhìn theo hướng nó đang vẫy tay, thấy nàng đang bước ra từ cổng trường. Dù cái Huyền là lớp trưởng, nhưng bọn con trai ngỗ nghịch trong lớp lại kính nể nàng hơn, vì nàng học đỉnh nhất lớp. Lại hay giúp đỡ những thằng cá biệt, và còn xinh như nữ thần nữa. Nên cả lũ chúng nó đều ngưỡng mộ và gọi nàng là sếp.

Hình như nàng đang đi mua báo Hoa Học Trò thì phải, nhìn nàng nói cười ríu rít, nổi trội giữa một đám bạn nữ khiến tôi ngẩn ngơ cả người… quên cả lau nước mũi và cả nước trà đá đang thò lò ra.

– Chút nữa cho em mượn vở bài tập nhé! – Thằng Sơn hét to và huơ tay về phía nàng.

Lúc này tôi mới nhớ đến khuôn mặt đang thê thảm của mình liền rút khăn lau vội. Dù gì thì cũng phải luôn giữ hình ảnh chỉn chu một chút trong mắt nàng.

Nàng ngoảnh lại quán nước nhìn nó cười gật gật, khẽ liếc qua tôi rồi lại quay đi như… không nhìn thấy gì. Chán!!! Đã gần tuần nay kể từ hôm ấy, khác với suy đoán của tôi là chúng tôi sẽ có cơ hội thân mật trò truyện hơn, nàng lại tỏ thái độ lảng tránh và gần như là… không quen biết. Lại khẽ thở dài lần nữa tôi cầm ly trà đá uống một hơi dài cho… quên hết sự đời.

– Mày bẩn thế, vừa sặc hết cả nước mũi vào đó! Giờ lại uống hả? – Thằng Sơn trố mắt.

– Phụttttt…! – Tôi lại sặc tiếp, lần này nguyên cốc trà đá qua miệng tôi đã phân phối khắp người nó…

***
Giờ lịch sử. Những lời cô giáo giảng không lọt vào tai tôi một chữ nào cả. Vẫn cái điệu thở dài ngày càng não nề hơn, rồi tôi ngồi chống cằm suy nghĩ lung tung, thi thoảng lại liếc về phía nàng. Nhìn dáng vẻ chăm chỉ của nàng mà tôi thấy tủi hổ cho thân phận của mình quá, nàng xinh xắn học giỏi, tôi tuy không xấu trai cũng chẳng học dốt, nhưng cái sự lười của tôi lúc này khiến tôi cảm thấy khoảng cách giữa tôi và nàng cách xa nhau quá…

– Em Hiếu! – Giọng cô giáo đập vào tai khiến tôi giật thót người, lật bật đứng lên, tim đập thình thịch:

– Dạ! Cô gọi em!

– Em hãy cho cô biết ai là người tử thủ tại thành Hà Nội!

– Dạ thưa cô… Quách Tĩnh! – Phỉ phui cái mồm tôi lúc đó. Nghĩ đâu không nghĩ lại cứ ám ảnh cái câu truyện kiếm hiệp của Kim Dung đang luyện dở.

Cả lớp cười ồ lên. Cô trố mắt nhìn tôi như một sinh vật lạ:

– Em nói cái gì???

– Dạ không… không ạ! – Tôi cúi gằm mặt xuống, ước gì có kẽ nứt nào…

– Giỏi lắm! Hoàng Diệu sống lại ắt sẽ biết ơn em đã đặt cho ông ấy một cái tên mới, ngồi xuống, một điểm! Ghi sổ đầu bài vì không tập trung.

Tôi nóng bừng mặt, tiu nghỉu ngồi xuống. Một ánh mắt buồn quay xuống nhìn tôi kèm một tiếng thở dài. Tôi quay sang, ánh mắt đó lúng túng chạy trốn vào những trang sách… Là nàng ư??? Nhưng lúc ấy tâm trạng tôi đâu còn nghĩ đến điều gì nữa, cảm giác xấu hổ đã lấn chiếm hết tâm hồn tôi rồi.

Thật sự là mất mặt quá thể.

***

Kể từ hôm ấy lũ bạn quỷ sứ nó nghỉ ra đủ thứ biệt danh “đặc biệt” để gán ghép cho tôi nhân sự kiện “giờ lịch sử”. Tôi cũng chả thèm quan tâm, muốn gọi thế nào mặc xác chúng nó. Trong lòng tôi còn đang chất chứa một nỗi phiền muộn lớn hơn nhiều. Nàng vẫn lánh mặt tôi, mặc cho những nỗ lực bắt chuyện của tôi, đều chỉ nhận được một vài câu chào xã giao, một khuôn mặt đỏ bừng, và rồi: “Tớ bận chút việc, mình nói chuyện sau nhé…”.

Hỡi ôi, sao mà nàng bận lắm thế? Tôi thầm than thở cho cái mối tính chưa kịp nhen nhúm thì đã bị dập tắt. Có lẽ tôi đã quá tự tin và lầm tưởng chăng ?

Nhưng rồi trời dường như cũng động lòng trước tấm chân tình của tôi. Có một cơ hội tuyệt vời đã đến, ấy là sắp đến ngày 20 – 11 trường có tổ chức cuộc thi vẽ báo tường cho các lớp tham gia. Mà cái thằng tôi đây lại khá nổi tiếng vì có nhiều tài lẻ, tôi vẽ khá đẹp lại có chút năng khiếu về văn thơ. Nàng thì là lớp phó học tập nên cô giáo giao cho tôi và nàng cùng phụ trách tờ báo của lớp, khỏi phải nói tôi đã mừng như thế nào. Tôi lén nhìn nàng cười, bắt gặp nàng cũng đang lén nhìn tôi, tôi nháy mắt tinh nghịch, mặt nàng đỏ bừng như gấc, rồi như thường lệ nàng lại chạy trốn vào những trang sách.

Cuối giờ học, bỗng tôi nhận được mẩu giấy của nàng ném sang:

“Đầu giờ chiều nay Hiếu qua nhà tớ nhé, mang theo cả bút màu nữa!”.

“Ồ tất nhiên phải vậy chứ! Tinh thần tập thể muôn năm!!!” – Trong lòng ngập tràn hứng khởi. Suýt chút nữa thì tôi hét lên, nhưng may mà đã kịp kìm nén lại.

***

– Mày làm sao thế con!? Từ nãy đi học về rồi đến giờ ngồi ăn, cứ mỉm cười tủm tỉm là sao? – Mẹ nhịn tôi dò xét.

– Con không sao đâu mẹ! – Và vội miếng cơm, lòng tôi vui phơi phới.

– Đầu óc mày dạo này cứ để đi đâu! Cứ cắm đầu vào mấy cái truyện tranh rồi phim ảnh vớ vẩn, mày liệu thần hồn đấy, học kỳ một mà không được trên bảy phẩy là chết với tao! – Mẹ lườm lườm.

– Dạ vâng ạ! Con ăn xong rồi, con mời mẹ! Iu mẹ lắm! – Tôi đặt bát xuống, cười tít, rồi ba chân bốn cẳng chạy tót về phòng, bỏ lại đằng sau đôi mắt khó hiểu của mẹ. Ôi! Mẹ làm sao mà hiểu được chứ…

Giở mẩu giấy xinh xinh có những dòng chữ tuyệt đẹp của nàng ra ngắm nghía mà tôi cứ mường tượng ra khuôn mặt thiên thần của nàng. Bất giác tôi đặt lên đó một nụ hôn, rồi chìm dần vào giấc ngủ…

– Renggg! Renggg…!!!

Tôi bật dậy như một con tôm, với tay tắt đồng hồ báo thức, 1 giờ 30 phút rồi, mẹ đã đi làm rồi. Ôi nhà nàng, nhà nàng…

Trên đường đi, tôi vẫn cứ nhe răng cười một mình bất chấp những ánh mắt khó hiểu của người đi đường. Mặc kệ họ thôi, họ cũng giống như mẹ, làm sao mà có thể hiểu được. Ôi, đời hôm nay mới thấy thật lung linh và huyền ảo làm sao!

Đã đến nhà nàng rồi, tôi dựng xe, vuốt lại mái tóc, chỉnh lại quần áo, gọi cổng rồi đứng huýt sáo.

– Hôm nay Hiếu có chuyện gì vui mà hớn hở vậy?

Nghe giọng nàng tôi cố làm bộ mặt thật nghiêm và lạnh lùng theo kiểu 007 quay sang, bỗng nhiên tôi há hốc mồm đứng như trời trồng giống Mr. Bean hơn. Hôm nay nàng mặc bộ quần áo ở nhà, chiếc váy hồng chấm bi xinh xinh và áo thun bó sát người, khuôn mặt thanh tú phớt hồng, tóc buộc thắt bím hai bên làm tăng thêm vẻ ngây thơ và hồn nhiên. Tôi cứ đứng chết lặng, rồi một giọng nói trong veo đưa tôi trở về thực tại:

– Hiếu làm sao thế, sao cứ nhìn Ngọc vậy? Vào nhà đi! – Nàng thoáng đỏ mặt.

– Tớ… không sao, tớ đang mải nghĩ chủ đề cho bài báo của lớp mình thôi mà! – Tôi giật mình thảng thốt.

– Thế định đứng ngoài này mà tìm ý tưởng hả! – Nàng tròn mắt cười.

Thế rồi tôi theo nàng vào nhà. Nhà nàng bố mẹ đi làm hết chỉ có mỗi mình bà nội đang ngủ ở tầng một. Tôi theo nàng lên phòng ở tầng ba, ở cầu thang nàng đi trước tôi bước theo sau, chiếc váy hồng thấp thoáng… đôi chân thon, ôi ước gì có cơn gió… Ấy chết! Tôi lại nghĩ lung tung nữa rồi, khẽ tự xỉ vả mình tôi nhắm mắt bước tiếp.

Phòng nàng thật đẹp, gọn gàng và thơm tho, đúng là phòng con gái có khác, chả bù cho cái phòng hôi hám, bẩn thỉu và bừa bộn của tôi. Tôi bước vào phòng nàng như bước vào một thế giới khác, một thế giới cổ tích chỉ có tôi và nàng cùng nắm tay nhau, đi trong một vùng cỏ hoa đầy tình yêu và màu sắc. Đang nghĩ miên man thì nàng lại một lần nữa đưa tôi trở về mặt đất:

– Hiếu ơi…! Có nghe Ngọc nói không vậy?

– À ơ… Ngọc nói gì cơ? – Tôi giật mình.

– Sao Ngọc gọi mấy câu chẳng thưa, thấy Hiếu cứ làm sao ý, hay Hiếu không được khoẻ!? – Nàng giận dỗi.

– Không… không! Hiếu đang không biết nên đặt tên bài báo của mình là gì? Nắng Sân Trường, Ước Mơ Xanh, Tuổi Học Trò… Ngọc thích cái tên nào? – Tôi ấp úng xua tay chữa ngượng.

Tự nhiên đang cuống tôi phun bừa ra mấy cái tên đã đọc đâu đó trong báo Hoa Học Trò, thế mà nàng vỗ tay reo lên:

– Ôi! Hiếu nghĩ ra nhiều tên hay quá, chúng ta đặt là Nắng Sân Trường đi cho ý nghĩa.

– Thì nãy giờ tớ đang chắp cánh cho ý tưởng bay xa mà, hihi, thôi ta bắt đầu làm việc nào! – Tôi cười.

Vậy là chúng tôi bắt đầu công việc, tôi vẽ còn nàng thì viết xã luận, rồi viết bài cho nội dung, hai đứa ngồi cắm cúi trên bàn, hai vai chạm vào nhau. Lần thứ hai tôi tiếp xúc với nàng gần gũi đến như vậy, cảm nhận rõ từng hơi thở và mùi hương con gái của nàng phả sang tôi. Tôi say sưa với những cảm xúc như từ cái lần tôi với nàng trèo tường hôm nọ, tim tôi đập thình thịch, người tôi nóng ran. Thi thoảng tôi lại liếc sang khuôn mặt đầy chăm chú của nàng, rồi thi thoảng nàng cũng quay sang tôi, bốn mắt chạm nhau và bối rối chạy trốn vào những trang báo. Có lẽ nàng cũng có chung cảm xúc như tôi chăng!? Tôi không dám chắc chắn lắm…

– Nghỉ giải lao chút nhé!? – Nàng quay sang tôi nói.

– Ừm!!!

– Để Ngọc xuống nhà gọt chút hoa quả nha! – Nàng cười cười rồi quay người đi ra, để lại tôi với cảm giác hụt hẫng và tiếc rẻ, nhưng không sao, lát nữa nàng lại quay lên đây ngồi cạnh mình mà. Nghĩ đến vậy tôi lại bụm miệng cười thích thú.

Rồi tôi đi vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh, quan trọng là muốn tranh thủ make up lại, đứng trước nàng tôi luôn muốn mình phải thật bảnh.

– Xoà! Xoà!

Từng dòng nước mát lạnh phả vào mặt khiến tôi cảm thấy sảng khoái vô cùng. Phải mà, ngày hôm nay cái gì cũng có thể khiến tôi sảng khoái hết, với lấy chiếc khăn xinh xắn trên móc… Ồ, của nàng sao? Tôi áp vào mặt… thơm quá, chả bù cho cái khăn mốc meo mốc xỉn của mình. Hít hà một lúc, tôi cẩn thận giặt sạch rồi treo lên. Sau đó tôi xoay người định bước ra, bỗng một cái gì đấy níu chân tôi lại. Cái gì nhỉ? Một màu hồng nhỏ nhỏ xinh xinh lẫn giữa chậu quần áo, hình như nàng vừa thay ra trưa nay, chưa kịp giặt. Tôi thấy choáng váng, tim đập thình thịch, từng thớ thịt trên mặt giật giật, mắt hoa lên. Bỗng nhiên trong tôi như có một cái gì đấy thôi thúc, tôi khẽ cúi rồi đưa bàn tay run run xuống. Tôi đang làm cái quái gì vậy??? Nhưng không hiểu sao tôi không thể dừng lại được. Trời ơi!!!

– Lạch… cạch!

Bỗng có tiếng mở cửa phòng, đúng lúc tay tôi vừa chạm vào cái… hồng hồng xinh xinh đó. Giật thót người, tôi như sực tỉnh cơn mê. Tôi lao tới vục mặt vào bồn rửa mặt, cho tan biến hết những cái suy nghĩ tồi tệ đang nảy nở trong đầu…

– Ngọc đấy à, tớ vừa vào rửa mặt cho tỉnh táo, nãy giờ cứ căng mắt vào mấy bức hình, đau đầu quá! – Tôi bước ra từ phòng vệ sinh cười gượng.

– Ừm! Phải vậy, Hiếu ăn lê đi này! – Nàng nhoẻn cười.

Nhìn nụ cười hồn nhiên của nàng mà tôi cảm thấy thật xấu hổ với chính bản thân mình. Không dám nhìn thẳng vào mắt nàng, tôi ngồi xuống lầm lũi ăn. Nàng như không để ý đến, vẫn cười nói, say sưa thảo luận về bài báo. Nếu đang ở một mình, có lẽ tôi đã tự vả vào mặt mình mấy cái rồi.

Chúng tôi lại tiếp tục công việc, nhưng dường như đôi tay tài hoa đã không còn là của tôi nữa. Chán thật, tiến độ công việc dường như đã bị chậm lại. Hết cả buổi chiều ngày hôm đó, chúng tôi mới chỉ thực hiện được một phần tư nội dung tờ báo. Tôi ra về mà tâm trạng không hớn hở như lúc mới đến, thấy tôi như vậy nàng cũng tỏ vẻ khó hiểu nhưng nàng cũng không hỏi, có lẽ nàng nghĩ tôi không được khoẻ. Vậy cũng tốt…

– Phịch…!

Ném người xuống giường, tôi bắt tay lên trán suy nghĩ. Bỗng những hình ảnh hôm ấy ở nhà vệ sinh hiện về ám ảnh, rồi những hình ảnh ở một cuốn tạp chí nước ngoài mà thằng Sơn đã đưa cho tôi xem, cứ nhảy múa trong đầu, rồi cuối cùng là… màu hồng xinh xinh ấy.

Tôi thấy nóng bức toả lên thật khó chịu, đã lâu lắm rồi tôi không lặp lại cái hành vi xấu kia nữa. Và luôn tự nhủ đó là điều không nên nghĩ đến, phải sống lành mạnh và trong sáng đúng với lứa tuổi của mình. Với lại cứ một lần “thực hiện” xong thì lại muôn lần xấu hổ và mặc cảm.

Nhưng mà cứ suy tưởng hoài thì thật khó chịu, tôi ngồi thừ ra một lúc. Rồi không cưỡng lại được những xúc cảm đang cuồn cuộn trào dâng trong lòng. Tôi lại vô thức luồn tay vào quần.

**********
Chapter 4
Sáng hôm sau trời có vẻ hơi se lạnh, cũng sắp vào đông rồi mà. Với dáng vẻ mệt mỏi tôi nhìn xuống sân trường, đêm qua tôi đã không thể nào chợp mắt được. Nhìn các bạn chơi đùa hồn nhiên mà tôi thèm, vẫn biết ở lứa tuổi này con trai ai chẳng có một vài lần có những suy nghĩ ngoài luồng nhưng chúng nó xem như đó là điều hiển nhiên… trong khi tôi lại phải căng óc ra để suy ngẫm. Và rồi sau đó là xấu hổ, mặc cảm, phải chăng đó là vì tôi đang yêu? Yêu một người con gái trong sáng và thuần khiết như giọt sương sớm mai? Phải rồi! Là như vậy, tôi không thể để những suy nghĩ vẩn đục của tôi cạnh nàng được. Tôi không…

– Lại đang đứng đây tìm ý tưởng hay sao? Nhà thơ?

Một giọng nói nhẹ nhàng cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi. Tôi quay sang, nàng đang ôm một tập báo trước ngực, đôi mắt long lanh nhìn tôi cười. Hít một hơi thở thật sâu, tôi càng khẳng định những gì mình vừa nghĩ là đúng. Phải, chỉ đơn giản là không thể…!!!

– Ừm, tớ đang nghĩ đến một người! – Tôi nhìn nàng cười.

– Ai mà lại có thể khiến cho tâm hồn thi sĩ kia phải suy nghĩ vậy nhỉ!? – Nàng hơi bĩu môi.

Bất giác nghĩ tới chuyện ngày xưa tôi và nàng đi học muộn phải leo tường, hình ảnh của nàng khi chạy lên lớp hiện về trong tôi, hít một hơi thở sâu, tôi hắng giọng đọc:

“Sân trường ngập nắng, áo em bay
Ngẩn ngơ tôi đứng, hồn ngất ngây
Xì xào gió khẽ vờn trên lá
Hoà chung một khúc nhạc đắm say”

– Hay quá! – Nàng thốt lên.

– Quả nhiên danh bất hư truyền, nhưng mà dành cho ai vậy? – Nàng hỏi tôi.

– Dành cho một người con gái đã giật đôi guốc trên tay tôi, giật chiếc cặp trong lòng tôi và chạy đi mà chẳng nói với tôi một lời nào cả. – Tôi mỉm cười đầy bí ẩn.

– Hiếu…! – Nàng đỏ bừng mặt, rồi đúng như tôi suy đoán nàng xoay người chạy vội vào trong lớp. Tôi say mê nhìn theo, rồi lẩm nhẩm ngâm tiếp:

“Sân trường ngập nắng áo em bay…”

***

Đến đầu giờ chiều, tôi lại đến nhà nàng, tâm trạng đã thấy thoải mái hơn sau khi đã đả thông tư tưởng, gạt bỏ hết những suy nghĩ đen tối trong đầu đi, tôi thấy lòng nhẹ nhõm hẳn. Phải rồi! Đây mới là cuộc sống của tôi, khẽ huýt sáo và hài lòng với chính bản thân mình tôi đạp thật nhanh. Chẳng mấy chốc, cây bàng và cánh cổng quen thuộc nhà nàng đã hiện ra…

Nàng ra mở cổng cho tôi, hình như nàng vẫn chưa hết thẹn thùng bởi câu chuyện sáng nay, sự lúng túng và bối rối hiện rõ trên khuôn mặt. Tôi cười thầm, nhưng cũng toát cả mồ hôi, không hiểu sao sáng nay mình lại bạo mồm đến vậy?

Nhưng ngại ngùng là một chuyện, còn công việc thì vẫn là công việc, phải nguyên tắc chứ, dường như cũng nghĩ giống như tôi nên nàng dần dần gạt bỏ nó ra khỏi đầu. Chúng tôi tập trung vào công việc một cách cần mẫn, đã đi được gần một nửa chặng đường, vào những nội dung quan trọng là điểm nhấn cho tờ báo. Chúng tôi say mê với những thiết kế hoạ tiết, những lời văn ý nghĩa, chau chuốt cho bài báo của mình. Bất giác đầu tôi với nàng cụng nhẹ vào nhau, tôi nhìn sang nàng, bắt gặp ánh mắt của nàng cũng đang nhìn tôi… Nàng quay mặt đi ngượng ngùng nói lảng:

– Theo tớ thì mục truyện cười nên đặt sau trang văn thơ, cậu thấy sao?

Mặc dù cũng đang rất hồi hộp, nhưng dù sao thì tôi vẫn là người bình tĩnh hơn, tôi nhoài người ra lật lật trang báo nói:

– Vậy thì chỗ này mình để mục nào cho thích hợp đây?

Hành động đó khiến cho người tôi áp sát vào người nàng hơn, nàng run bắn và tôi… cũng vậy. Thấy nàng có vẻ căng thẳng nên tôi không dám để lâu như vậy. Tôi chỉnh lại tư thế ngồi ngay ngắn hơn, nàng như đã trút bỏ được gánh nặng tâm lý đang bị tôi dồn ép một cách vô tình hay cố tình ngay cả tôi cũng chẳng rõ nữa?

– Để tớ chạy xuống tầng một kiếm chút gì ăn nhé!? – Nàng cất tiếng phá tan sự im lặng đang bao trùm. Rồi như không đợi phản ứng của tôi, nàng vội vã chạy ra cửa bỏ mặc tôi với những suy nghĩ rối bời.

Bỗng nhiên mắt tôi dừng lại trước cửa phòng… vệ sinh. Ôi không! Tôi đưa tay vò đầu, nó lại đến rồi, cái cảm giác ấy… nó vẫn chưa hoàn toàn ra khỏi cơ thể tôi! Tim tôi lại đập thình thịch, tôi chỉ mong nàng lên nhanh để giúp tôi xua đuổi nó. Phải, chỉ cần nhìn thấy nàng thôi, đó chính là động lực giúp tôi có thể chiến thắng bản thân mà như không phải của mình nữa.

Một phút… hai phút… rồi ba phút… Sao lại có thể lâu như vậy được? Không lẽ nàng cũng đang lánh mặt tôi sao? Chết thật! À phải rồi, sao không vào đó rửa mặt một chút cho tỉnh táo nhỉ, nước mát sẽ làm cho tôi vơi bớt đi những ức chế đang lớn dần lên trong lòng, tôi đứng dậy đi vào dù biết mình không nghĩ như vậy!!!

– Xoà! Xoà!

Từng dòng nước mát lạnh cũng làm cho tôi dễ chịu hơn thật, tôi ngẩng mặt lên nhìn mình qua gương với một chút tò mò… Bỗng tôi há hốc mồm, phản chiếu qua gương đằng sau tôi là mấy bộ quần áo của nàng đang mắc trên tường, lẫn trong đó là một màu… trắng trắng cũng xinh xinh. Hoảng hốt, tôi vục mặt xuống, rồi lại nhìn lên. Tôi cố gắng ghìm những hơi thở đang ngày càng dồn dập và ghìm cả những ham muốn tò mò đang trỗi dậy, bất giác tôi quay lại, bước tới và đưa tay lên… Tôi thua rồi, tay tôi run lẩy bẩy khi chạm vào đó, hít một hơi thật sâu, tôi gỡ nó xuống. Tôi biết đó là cái gì rồi mà, chiếc quần lót của nàng, hôm qua cũng vậy…! Đây không phải là lần đầu tiên tôi nhìn thấy thứ này, trên cửa hàng, tạp chí, truyền hình nhan nhản, nhưng sao có thể sánh được với cái mà tôi đang cầm, vì đó chính là… của nàng.

– Lách cách! – Lại là tiếng mở cửa quen thuộc đưa tôi trở về thực tại, hoảng hốt tôi liền mắc nó lại như cũ, không quên rửa mặt rồi mới bước ra:

– Có món gì chiêu đãi tớ vậy? – Tôi lại cố tỏ ra bình tĩnh và nở nụ cười gượng gạo.

– Sao mặt Hiếu đỏ thế, hay là thay đổi thời tiết, bị cảm cúm rồi? Nhà tớ có thuốc đấy! – Vừa đưa đĩa bánh cho tôi, nàng vừa hỏi sốt sắng.

Tôi giật mình, lúng túng cầm lấy đĩa bánh nàng đưa cho rồi quay mặt đi nói lảng, miệng cười méo xệch:

– À không! Tớ không sao… Mình vừa ăn vừa làm việc nhé, cố gắng nốt hôm nay và ngày mai nữa là xong rồi! – Rồi tôi lật bật ngồi xuống ăn một miếng, bánh ngọt mà sao tôi thấy đắng ngắt trong mồm. Tôi muốn khóc quá!

– Sao thế? Bánh không ngon à? – Nàng đã đến ngồi cạnh tôi từ lúc nào.

– Không! Ngon lắm! Ngon lắm! Nhưng để lát nữa ăn, giờ mình làm việc đã, Ngọc để mấy cái mẫu hoa văn lúc nãy đâu rồi? Đây hả? Ừm! Ta bắt đầu thôi! – Tôi quay đi nói huyên thuyên và cũng không dám nhìn thẳng vào mắt nàng.

– Này, làm sao vậy!? – Bỗng nàng huých vào người tôi, tôi quay lại:

– Tớ không sao… không sao mà! – Cố gắng lảng tránh ánh mắt của nàng tôi ấp úng.

– Hiếu không phải căng thẳng vậy đâu, cô nói là ngày kia nộp nhưng cuối tuần cũng được mà. Và cũng chẳng cần quan trọng gì giải thưởng cả, chỉ cần chúng ta cố gắng hết sức mình, cô và cả lớp cũng sẽ ghi nhận thôi. – Nàng nhẹ nhàng an ủi tôi.

Có lẽ nàng đang nghĩ tôi đang bị áp lực bởi bài báo này. Dù đó là nàng lầm tưởng, nhưng những lời nói đó của nàng cũng làm cho tôi cảm thấy bớt đi nỗi mặc cảm đang đè nặng trong lòng. Tôi quay sang nàng khẽ mỉm cười và gật đầu:

– Ừm, Ngọc nói đúng!

Thế rồi chúng tôi lại bắt đầu công việc một cách hăng say hơn. Tuy nhiên thi thoảng tôi lại khẽ quay sang nhìn nàng, chỉ cần nhìn thấy vẻ hồn nhiên và thuần khiết đó của nàng thôi là lòng tôi lại thấy yên bình trở lại… Nhìn khuôn mặt đáng yêu chăm chú, đôi mắt to tròn đen láy thi thoảng lại nhíu đôi mày lá liễu khi bế tắc ý tưởng. Rồi đôi môi anh đào lại nở nụ cười mỉm khi nghĩ ra một ý văn hay… khiến cho tôi ngơ ngẩn ngắm nhìn, mà quên cả công việc đang làm…

– Hiếu này…! – Bỗng nàng cầm tờ báo quay sang như định hỏi tôi điều gì đấy, thế là bắt gặp ngay ánh mắt của tôi đang nhìn nàng, nàng tỏ ra bối rối vô cùng.

– Sao Hiếu cứ nhìn Ngọc vậy, hôm nay trông Ngọc buồn cười lắm hay sao?

Tôi giật mìnhvà hơi hối hận với phút lơ đãng vừa rồi, bỗng nhiên tôi buột miệng:

– Tại Ngọc xinh quá…!

Câu buột miệng của tôi khiến mặt nàng đỏ như gấc và… mặt tôi cũng đỏ không kém. Đó là lần đầu tiên tôi biết khen một người con gáivà cũng có thể nói là một câu tán tỉnh trực tiếp đầu tiên của tôi dành cho nàng, dù chỉ là buột miệng. Không gian im lặng lại một lần nữa bao trùm, cả hai chúng tôi đều tránh những ánh mắt nhìn vào nhau. Nàng cúi gằm xuống, cầm bút nguệch ngoạc những dòng vô nghĩa, tôi cũng quay mặt đi, ngoáy bút liên tục, bầu không khí trôi qua thật nặng nề. Là người gây ra nên tôi phải mở lời xoá tan bầu không khí yên lặng này:

– Thôi chết, Ngọc viết cái gì vào mục đố vui vậy?

– Thôi chết tớ xin lỗi… Không hiểu sao… tớ! – Nàng sực tỉnh, tái mặt:

– Không sao đâu, chỗ này hoạ tiết không phức tạp, tớ vẽ lại nhanh thôi mà! Không vấn đề gì đâu! – Tôi nhanh nhảu.

Nàng quay sang nhìn tôi mỉm cười, tôi cũng nhìn nàng cười, nhưng anh mắt của chúng tôi khi ấy đã khác hẳn. Tôi nhìn thấy một điều gì đó trìu mến trong ánh mắt nàng nhìn tôi… và tôi tin là tôi đang đi đúng hướng!

Cuối giờ chiều hôm ấy chúng tôi đã hoàn thành tương đối, chắc chỉ còn một buổi nữa là xong. Tôi ra về, nàng tiễn tôi ra cổng… và tôi đã bắt đầu thấy sự lưu luyến trong ánh mắt của nàng. Tôi cứ đứng tần ngần nhìn nàng và nàng cũng vậy. Bỗng có tiếng ho húng hắng của bà nội trong nhà xóa tan những cảm xúc đang nhen nhúm trong lòng hai chúng tôi. Nàng giật mình rồi cúi xuống vân vê vạt áo, ngượng ngùng nói:

– Hiếu về đi kẻo muộn!

Tôi gật đầu:

– Ngọc vào nhà đi… À, mai tớ thấy bảo có gió mùa đông bắc thổi về đấy, Ngọc đi học nhớ mặc áo ấm vào kẻo lạnh nhé!

Nàng ngước lên nhìn tôi:

– Ngọc biết rồi

Tôi đạp xe phóng đi, rất hài lòng với câu nói thể hiện sự quan tâm của mình với nàng. Đi một quãng xa tôi lén quay đầu nhìn lại, thấy bóng nàng vẫn đứng tần ngần nhìn theo dưới gốc bàng đã trụi gần hết lá. Một cơn gió lạnh thổi thốc qua, lá bay xào xạc… nhưng tôi thấy lòng vẫn ấm áp vô cùng. Trong đầu tôi bắt đầu tự tin hơn và có thêm niềm tin vào chiều mai. Tôi mỉm cười mãn nguyện…

***

Hôm sau trời trở lạnh thật, nhưng tôi cũng chẳng mấy quan tâm nhiều đến chuyện thời tiết lắm, trong đầu tôi lúc này chỉ có nàng mà thôi. Tôi nhanh chân đạp xe đến trường, sao hôm nay trường tôi lại xa thế!? Tôi chỉ mong mau chóng đến thật nhanh, để được nhìn thấy nụ cười đáng yêu của nàng, đôi mắt trìu mến đầy lưu luyến ấy khiến cho cả đêm qua tôi không thể chợp mắt, chỉ mong trời mau sáng…

Giữa chúng tôi đang tồn tại một cái gì đó thật khó tả, tôi mong chờ gặp nàng là thế nhưng khi gặp tôi lại thấy một điều rất lạ. Chúng tôi đã không được tự nhiên như trước nữa, chúng tôi chào nhau và cười một cách gượng gạo như để khoả lấp cảm xúc và nỗi ngượng ngùng đang trào dâng. Tôi vui vẻ cười đùa với lũ con trai, nàng cũng xúm lại nói chuyện với tụi con gái, nhưng thi thoảng nàng lại quay sang nhìn lén tôi. Và tôi cũng vậy, có lúc chúng tôi lại chạm mắt nhau để rồi bối rối, rồi chạy trốn những cái nhìn của nhau. Nhưng tôi biết là tôi luôn quan tâm đến nàng và nàng cũng thế. Có lẽ đó là lần thứ hai chúng tôi ít nói với nhau đến vậy, có chăng chỉ là những ánh mắt nhìn lén vội vã… Nhưng khác với lần trước là cảm giác xa lánh, lần này giữa hai chúng tôi đang tồn tại một cảm xúc gì đấy rất mơ hồ không thể cắt nghĩa được.

Đầu giờ chiều tôi lại đến nhà nàng. Thời tiết kể cũng lạ, sáng thì lạnh là vậy thế mà trưa lại đổ nắng, tôi cũng thầm cám ơn trời vì điều đó, ít ra tôi cũng không mong muốn ngồi bên nàng với chiếc áo rét to sụ.

Nàng ra mở cửa cho tôi, ánh mắt ánh nên niềm vui khi nhìn thấy tôi, nhưng lại quay đi vội vã. Tôi nhìn lên cây bàng đã trụi gần hết lá, lòng khẽ dấy lên một cảm xúc bồi hồi, hôm nay có lẽ là buổi cuối cùng tôi đến đây chăng? Tờ báo chỉ hôm nay thôi là sẽ hoàn thiện, khẽ thở dài tôi đi vào…
Chúng tôi lẳng lặng tiếp tục công việc của mình, không trao đổi sôi nổi như mọi hômvà tôi để ý thấy nàng ngồi hơi giữ khoảng cách với tôi. Tôi thất vọng và bắt đầu lo lắng. Không lẽ linh cảm của tôi là sai sao? Không thể nào như vậy được, tôi tự trấn tĩnh và bắt đầu trao đổi với nàng về tờ báo sắp hoàn thiện xem cần sửa những gì. Chúng tôi lại bắt đầu nói chuyện và bình luận, đánh giá, dần dần tôi cảm thấy bức tường vô hình giữa tôi và nàng đã được dỡ bỏ, tôi nhích lại gần nàng hơn cũng không thấy nàng phản ứng gì cả. Chúng tôi lại gần gũi và hồn nhiên như buổi đầu tiên tôi đến đây vậy, xen lẫn những bình luận sôi nổi là những câu chuyện pha trò hài hước của tôi và nụ cười khúc khích trong trẻo của nàng…

– Cạch!

Đang lúc vui vẻ thì nàng làm rơi cái bút. Chẳngai bảo ai, cả tôi và nàng cùng cúi xuống nhặt, đầu chúng tôi lại cụng nhẹ vào nhau. Tôi và nàng cùng cầm cái bút lên, tay hai đứa vẫn nắm chặt cái bút, tôi sửng sốt nhìn nàng và bắt gặp ánh mắt của nàng cũng sửng sốt không kém. Hai chúng tôi nhìn nhau và thời gian như ngưng đọng lại… Bỗng nhiên nàng buông bút ra và rụt tay lại… Tự nhiên theo phản xạ, mà không hiểu sao tôi lại phản xạ như vậy, tôi chộp lấy tay nàng.

Nàng thảng thốt nhìn tôi:

– Hiếu… sao lại…?

Đến nước này thì tôi cũng đành phải theo lao, nhìn thẳng vào mắt nàng tôi lắp bắp:

– Hiếu… Hiếu… rất mến Ngọc… thật đấy!

Nàng cố rút tay ra nhưng bị tôi giữ chặt, nàng hoảng loạn:

– Không phải vậy chứ, đừng trêu Ngọc nữa mà…!

Tôi nói rành rọt hơn:

– Ngọc biết là Hiếu không nói đùa mà, Hiếu rất mến Ngọc…!

Rồi không hiểu dũng khí ở đâu tràn về tôi chồm tới ôm chầm lấy nàng và đặt lên môi nàng nụ hôn đầu đời của tôi và cũng là của nàng, tuy chỉ là hai cái môi chạm nhau, dừng lại trong một khoảng khắc, nhưng đối với tôi thì đó là một nụ hôn ngọt ngào nhất. Tôi vẫn cứ ồm chầm lấy nàng bằng sức mạnh của mình, nàng chống cự khá là quyết liệt:

– Hiếu… Không… Không!

Cũng may là bà nội nàng bị nặng tai không thì đã nghe thấy tiếng thét của nàng. Tôi ghì nàng trong lòng mà tim đập thình thịch vì… không biết nên làm gì tiếp theo. Lúc này nỗi sợ hãi và hối hận đã lấn át hết cảm xúc của tôi, tôi chỉ sợ nàng sẽ vùng vẫy ra được và chạy xuống mách người lớn là tôi tiêu đời. Tim tôi thậm chí còn đập mạnh hơn nàng, tôi còn run bắn cả người lên… Rồi tôi thấy nàng chống cự yếu dần, người nàng cứ mềm dần trong tay tôi, bỗng nhiên nàng bật khóc tức tưởi. Cảm giác sợ hãi và lo lắng choáng ngợp tâm hồn tôi, cũng chẳng biết phải làm sao nữa cả nên tôi cũng… bật khóc theo! Thậm chí có lúc còn khóc to hơn cả nàng. Đang lúc mếu máo nước mắt nước mũi đầm đìa thì một bàn tay nhỏ nhắn bụm miệng tôi lại. Tôi nín bặt mở mắt ra, qua làn nước mắt tôi thấy nàng đang ngước nhìn tôi, đôi mắt vẫn mọng nước và nước mắt khiến tóc nàng hơi bết vào má, khiến cho nàng càng thêm kiều diễm. Tôi nhìn nàng với đôi mắt của một kẻ hối lỗi, nhưng vẫn không dấu được vẻ đắm đuối của một gã si tình. Nàng cựa nhẹ và nói khẽ:

– Hiếu! Buông Ngọc ra đã, Ngọc sắp nghẹt thở rồi…!

Tôi giật nảy người và thấy mình vẫn đang ôm chặt nàng, nhẹ nhàng tôi buông nàng ra. Tôi cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng:

– Hiếu xin lỗi! Chắc Ngọc đang giận Hiếu lắm… Hiếu…!

– Ngọc không giận Hiếu… Nhưng khi nãy Hiếu làm Ngọc sợ lắm Hiếu biết không? – Nàng thỏ thẻ.

– Hiếu… xin lỗi… cũng chỉ vì Hiếu rất… mến Ngọc… nên… Hiếu cũng chẳng hiểu sao Hiếu lại làm như vậy nữa…! – Tôi lắp bắp.

Bỗng nhiên nàng đưa tay vuốt nhẹ lên mái tóc tôi, một hành động khiến tôi bất ngờ, nàng nói:

– Thế chẳng lẽ cứ mến người ta, không biết ý của người ta ra sao mà đã có những hành động như vậy được hả? Xưa nay Ngọc cứ nghĩ Hiếu là một người hiền lành và nhút nhát, ai ngờ…!!!

– Hiếu xin lỗi… Chắc giờ Ngọc ghét Hiếu lắm phải không? Chắc giờ Hiếu cũng không dám gặp Ngọc nữa, chẳng còn mặt mũi nào gặp Ngọc nữa… – Tôi ngượng ngập.

Nói chưa hết câu tôi lập bập đứng dậy thu dọn bút và định ra về nhưng bước ra đến cửa phòng thì giọng nói trong trẻo của nàng lại cất lên:

– Nhưng Ngọc vẫn muốn Hiếu gặp Ngọc nữa đấy…

Tôi sững người quay lại, nàng ngước nhìn tôi, đôi má ửng hồng, tôi run run:

– Vì bài báo chưa hoàn thiện sao?

– Chỉ đúng một phần thôi! – Nàng mỉm cười lắc đầu.

– Không lẽ Ngọc cũng… – Tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Đôi mắt long lanh của nàng nhìn thẳng vào mắt tôi, nàng khẽ gật đầu. Suýt chút nữa là tôi đã nhảy cẫng và hét lên sung sướng, nếu nàng không ra dấu hiệu bảo tôi im lặng vì bà nội đang ngủ dưới nhà. Tôi lao tới ôm chầm lấy nàng, lần này tuyệt nhiên không có sự kháng cự nào cả. Không còn sự sợ hãi và hồi hộp như lúc nãy, giờ tôi bắt đầu cảm nhận cơ thể mềm mại của nàng đang ở trong vòng tay tôi, một thành công ngoài sức mong đợi. Tôi hôn nhẹ lên tóc nàng, mùi thơm từ mái tóc của nàng lan toả làm tôi ngất ngây trong hạnh phúc, tôi lắp bắp thì thầm:

– Từ khi nào… Từ khi nào vậy Ngọc?

Khẽ tựa đầu vào vai tôi, nàng thỏ thẻ:

– Hiếu nói gì Ngọc không hiểu?

– Ý Hiếu muốn hỏi là Ngọc cũng… mến Hiếu từ khi nào?

Nàng ngượng ngùng đẩy tôi ra:

– Ai lại đi hỏi người ta câu đó, tự đi mà tìm câu trả lời đi!!! Thôi giờ tập trung làm nốt cho xong đi kẻo mai nộp rồi, không xong việc Hiếu đi mà chịu trách nhiệm với cô nhé!

– Vâng, thưa sếp! – Tôi nháy mắt tinh nghịch.

Nàng cười khúc khích và bẹo má tôi một cái. Rồi chúng tôi bắt đầu công việc mà lòng rộn ràng hạnh phúc. Trong khi làm việc chúng tôi có thể công khai trao cho nhau những ánh mắt yêu thương, thể hiện sự quan tâm, âu yếm nhau, dù vẫn còn một chút bỡ ngỡ và ngại ngần, chưa quen với những cảm xúc mới lạ này…

Chưa bao giờ tôi đón một mùa thu ấm áp và dịu dàng như năm nay.
**********
Chapter 5
Tờ báo của lớp tôi không được giải gì cả, vì những lớp khác hầu hết đều thuê hoạ sĩ vẽ và thiết kế. Nhưng tôi và nàng đều không màng đến chuyện đó, chúng tôi đã cố gắng hết sức mình và tự hào với những gì mình làm được bằng chính sự nỗ lực của bản thânvà trong thâm tâm của hai đứa thì giải thưởng đã nằm trong tim rồi. Phải! Tình yêu chính là giải thưởng lớn nhất mà tờ báo đã mang lại cho cả hai chúng tôi, nó vô giá không thể đong đếm được. Chúng tôi đang ngất ngây thưởng thức men say ngọt ngào của mối tình đầu đời…

Tuy đã là một cặp, nhưng chỉ hai chúng tôi biết với nhau thôi, cũng vì những ngại ngùng trẻ con nên chúng tôi tránh thể hiện ngoài lớp và những nơi đông người, có chăng chỉ là một vài ánh mắt yêu thương, sự quan tâm thầm kín. Nàng vẫn thường chau mày gườm tôi mỗi khi thấy tôi cười đùa với một vài bạn gái. Còn tôi thì rất bực tức mỗi khi thấy nàng trao đổi và chỉ bài cho một tên con trai nào đó trong lớp. Ngày xưa thì chuyện đó là bình thường, nhưng giờ đây những cảm xúc như vậy đã dần xuất hiện trong tâm trí của hai chúng tôi, có thể gọi đó là ghen được không? Phải rồi! Chúng tôi đang yêu mà…!

Chúng tôi đã bắt đầu biết hẹn hò. Sau mỗi buổi học thêm chúng tôi lại cùng nhau đạp xe vào trong Hồ chơi, một hồ nước trong xanh bao quanh là đồi núi và những bãi cỏ xanh mướt luôn là điểm hẹn số một của hai chúng tôi, vì trong cái thị trấn nhỏ bé ấy sẽ rất dễ bị lũ bạn bắt gặp và đảm bảo hôm sau chúng tôi sẽ đứng đầu những bản tin hot nhất trong ngày của lớp. Nên tôi và nàng chọn nơi này, yên tĩnh, trong lành, khung cảnh nên thơ. Đó là thế giới riêng của hai chúng tôi, chúng tôi có thể vui đùa thoả thích, thả hồn vào những đám mây xanh đang trôi lơ lửng trên đầu để theo đuổi một điều ước xa xôi nào đó, hay ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang xuống để đắm chìm trong tình yêu đầu dịu ngọt của tuổi thơ ngây. Thi thoảng bắt gặp một vài chú bé chăn trâu với đôi mắt to tròn đen láy đầy tinh nghịch, hay nụ cười hào sảng của bác ngư dân ven hồ, tất cả là một cảnh tượng yên bình… yên bình lắm! Chúng tôi thường mải say sưa trong thế giới thần tiên đó để rồi khi nắng tắt hẳn, đàn trẻ bắt đầu gọi trâu về, nhà ai đó đã lập loè ánh lửa trên bếp, phảng phất mùi rơm cháy nồng, chúng tôi mới giật mình trở về thực tại, để rồi lại mỗi đứa một xe hối hả đạp về nhà, mường tượng ra cảnh bố mẹ đang cầm sẵn cái roi chờ ở cửa…

Chúng tôi đã biết nói dối để có thêm nhiều thời gian ở bên nhau hơn, bịa ra đủ mọi lý do để ra khỏi nhà. Tôi thì nói dối đã là nghề rồi, nhưng tôi không thể tưởng tượng một cô bé hiền lành, chăm chỉ và thật thà như nàng lại có thể nói dối được… Chao ôi, cái miệng xinh xinh thế kia cơ mà, tình yêu đúng là phi thường thật. Ngày xưa các cụ nhà mình chẳng: “Yêu nhau cởi áo ý à cho nhau… về nhà mẹ cha có hỏi… qua cầu… gió bay…”. Bỗng nhiên nghĩ đến từ “cởi áo” tôi giật mình! Bấy lâu nay chúng tôi yêu nhau bằng một tình yêu trong sáng, kể từ khi yêu nàng tôi đã loại bỏ những suy nghĩ đen tối trong đầu, chúng tôi có thân mật, có ôm ấp, hôn nhau, những lúc ấy tôi cũng rạo rực trong lòng, nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi, trong tư tưởng của tôi chỉ có yêu và tôn thờ nàng, đắp xây cho một lý tưởng, vẽ ra viễn cảnh một tương lai hạnh phúc, vì vậy trong tư tưởng hiện tại của tôi chỉ có yêu và học… Và đôi khi tôi lấy làm xấu hổ vì những hành động ngày xưa của mình, tôi tự nhủ với bản thân rằng sẽ sống nốt cuộc đời học sinh thật lành mạnh với một tình yêu trong sáng, rồi tưởng tượng ra cảnh tôi và nàng cùng dắt nhau bước vào giảng đường đại học với một tương lai sáng ngời đang rộng mở… Nhưng giờ đây bỗng nhiên nghĩ đến hai từ “cởi áo”, một động từ rất đơn giản nhưng lại gợi mở trong tôi nhiều vấn đề và nhen nhúm lại trong tôi những suy nghĩ đen tối mà tôi đã cố lãng quên bấy lâu nay: “Tại sao các cụ ngày xưa yêu nhau lại phải cởi áo? Cởi áo để làm gì?”. Đầu óc tôi căng ra, những hình ảnh gợi mở rồi cảm xúc từ đầu tràn về như dòng thác lũ, đánh tan những bức tường mà tôi đã gây dựng lên trong tiềm thức để rồi tuôn ra ào ạt… Tôi cố gạt bỏ để quên đi, cố ngăn chặn nó, cố bấu víu vào tình yêu trong sáng của tôi với nàng. Nhưng tôi không thể, toàn thân tôi nóng bừng, mồ hôi ứa ra. Tôi nghiến chặt răng, trong cơn vô thức tôi thò tay vào trong quần mình, nơi đang tồn tại một ngọn núi lửa với những dòng dung nham nóng bỏng chỉ trực phun trào. Tôi hét lên điên loạn. Bỗng nhiên tôi thấy nàng đang ngồi kế bên, nàng mỉm cười nhìn tôi rồi đưa bàn tay mát rượi của nàng vuốt ve tóc tôi, xoa lên trán, mặt, xuống cổ, xuống người tôi. Tay nàng lướt đến đâu, tôi thấy mát rượi và thoải mái đến đó như một sa mạc khô đón trận mưa rào. Tôi thấy nàng như một thiên thần xuống đây để cứu rỗi linh hồn tôi vậy. Thế rồi tay nàng xoa nhẹ vào cánh tay tội lỗi đang thò vào trong quần của tôi rồi nhẹ nhàng nương theo cánh tay đó… Tôi thảng thốt không hiểu chuyện gì xảy ra, tôi muốn rút tay lại nhưng cánh tay đó như không còn là của tôi nữa rồi. Tay nàng lướt đến đâu, tay tôi tan chảy ra đến đó. Rồi theo cánh tay của tôi, nàng tiến dần đến ngọn núi lửa kia. Tôi hét lên nhưng chính tôi cũng chẳng thể nghe thấy tiếng hét của mình… Đã muộn rồi… Và người tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng, một dòng nham thạch nóng bỏng phun trào lên, mạnh mẽ. Nó bao trùm lấy cả tôi và nàng bằng một sức nóng khủng khiếp, tôi lao tới ôm nàng, cố vùng vẫy để thoát ra nhưng tuyệt vọng…

– Rầm! Rầm…!!!

– Con làm sao thế Hiếu! Ốm à? Sao nửa đêm mà la hét to vậy? Mở cửa ra mẹ xem nào!

Tiếng mẹ gọi ngoài cửa lôi tôi trở về thực tại, tôi giật mình chồm dậy dù chưa hết bàng hoàng, nhưng vẫn cố trấn tĩnh nói vọng ra:

– Dạ con không sao! Lúc nãy mơ thấy ác mộng nên con sợ quá hét vậy thôi. Con không sao, mẹ đi ngủ tiếp đi!

– Trời ạ! Từ rày mẹ cấm con không được xem mấy cái thể loại phim, truyện tranh ma quái bạo lực với cả máu me nữa nhé. Cứ bị ám ảnh thế này thì còn tâm trí đâu mà học với chả hành!

Mẹ làu bàu mấy câu rồi quay đi. Tôi ngồi bần thần như thằng mất hồn, rồi theo phản xạ tôi thọc tay vào quần, chiếc quần cộc tôi mặc ướt sũng và nhớp nháp cái thứ “chất dịch sản xuất con người”. Tôi bị mộng tinh ư? Sao tôi chẳng có cảm giác gì cả? Tôi bị bóng đè ư? Ừ thì cũng giống, nhưng mà sao tôi lại bị xuất khi đang ngủ? Lại còn hiện ra hình ảnh của nàng nữa?

Tôi ngồi thừ ra, tâm trí rối bời trong cảm xúc lẫn lộn từ những tình tiết mâu thuẫn của giấc mơ tôi vừa trải qua.

***

– Hiếu chờ Ngọc với, Ngọc mệt quá, hay nghỉ một lát đi, Ngọc không nhấc nổi chân lên nữa rồi nè!

– Trời ạ, mới leo chút xíu mà đã mệt thế này, làm sao mà theo kịp lớp mình được, không cẩn thận là lạc bây giờ!

– Ngọc mệt lắm, chỉ nghỉ một lát thôi, rồi mình đi tiếp, nhé! Đi mà!

– Đúng là tiểu thư, sao lúc sáng hăng hái thế!

– Thôi mà… cứ giễu người ta…

– …

– Nghỉ lát nhé!!!

– Thôi được rồi, Ngọc có không muốn đi thì Hiếu cũng chẳng thể bế nổi Ngọc với hai cái ba lô đầy đồ ăn này đâu!

– Hihi, ai cần bế người ta đâu. Kỳ cục!

Nàng ngồi xuống một phiến đá khá phẳng, rút khăn ra thấm mồ hôi. Đặt phịch hai cái ba lô nặng trĩu đồ ăn xuống, tôi ngước lên nhìn trời, nắng đã lên đỉnh rồi, tiết trời tháng ba chưa vào hè hẳn khí hậu cũng khá mát mẻ, cộng với khung cảnh thiên nhiên xung quanh toàn cây xanh và suối nữa, tôi hít một hơi dài khoan khoái để tận hưởng không khí trong lành của miền rừng núi. Hôm nay 26/3 lớp tôi tổ chức một buổi đi dã ngoại ở Khoang Xanh.

– Chỉ mải ngắm cảnh thôi, chẳng quan tâm gì đến người ta cả! – Nàng phụng phịu hờn dỗi.

Tôi quay lại, đến ngồi bên cạnh nàng, tủm tỉm cười:

– Thế giờ người ta đang làm sao!?

– Chân sưng lên rùi đây này! – Nàng nhìn tôi rơm rớm nước mắt chỉ bàn chân bị phồng rộp.

Tôi xuýt xoa:

– Trời, sao đỏ tấy lên thế này, để Hiếu xem nào!

Tôi quỳ xuống nâng đôi chân của nàng lên, nhè nhẹ xoa vào lòng bàn chân rôi xoa xung quanh mu bàn chân, tôi vừa xoa vừa thổi. Tội nghiệp nàng quá, có lẽ nàng chưa phải leo núi bao giờ, nhìn đôi chân trắng nõn nhỏ nhắn trong lòng bàn tay của tôi mà tôi vừa thương vừa yêu vô cùng, nếu không bị mấy thằng bạn xấu chơi đùn cho hai cái ba lô nặng nhất có lẽ tôi đã cõng nàng để đôi chân này đỡ phải chịu những đau đớn như vậy. Càng nghĩ càng xót, bất giác tôi đặt nhẹ lên đó một nụ hôn, tôi thấy chân nàng bỗng nhiên run lẩy bẩy, lo quá tôi ngước lên định hỏi nàng sao vậy, thì bắt gặp khuôn mặt của nàng đang đỏ bừng. Tôi liền đưa tay áp vào trán nàng:

– Ngọc sao mặt đỏ vậy, hay cảm nắng!?

– Ngọc… không sao… không sao mà! – Nàng thẹn thùng.

Tôi nhìn đôi mắt của nàng long lanh, khuôn mặt từ đỏ chuyển sang ửng hồng đôi má, khiến cho tôi cứ nhìn ngẩn ngơ, hôm nay nàng đẹp quá, mái tóc nàng đang để xõa như cái ngày đầu tiên tôi ngỏ lời yêu nàng, thi thoảng một vài cơn gió nhẹ thổi qua khiến một vài lọn tóc gợn lên bay nhẹ ngang khuôn mặt thanh tú, đôi má trái đào dễ thương, cặp môi đỏ mọng xinh xắn là nơi ghi dấu nụ hôn đầu đời của tôi, hôm nay nàng mặc một chiếc áo ngắn cách điệu kiểu Trung Hoa, và chiếc quần sóc ôm sát những đường cong gợi cảm, phô ra đôi chân thon dài trắng trẻo. Từ sáng đến giờ mải với việc của lớp và gồng gánh mấy món đồ mệt nhoài, tôi đã không để ý nhiều đến nàng, giờ giữa thiên nhiên chỉ còn hai đứa với nhau, tôi mới có dịp nhìn ngắm kỹ báu vật mà mình đang sở hữu này. Thấy tôi cứ nhìn như vậy, nàng rụt chân ra khỏi bàn tay tôi:

– Sao cứ nhìn người ta hoài vậy!?

Rồi nàng bật đứng dậy, nhưng có lẽ chân nàng vẫn còn hơn đau và mỏi, nên nàng vừa dẫm xuống đất thì khuỵ ngay, tôi bật dậy ôm trầm lấy nàng, đỡ cho nàng khỏi ngã, rồi dìu nàng cùng ngồi xuống:

– Chưa hết đau mà sao đứng dậy được, mà đứng dậy phải đi giày vào chứ. Chỗ này toàn đá nhọn thôi, đau lắm đó! – Tôi ôm lấy nàng nói khẽ.

Nàng tựa đầu vào vai tôi không nói gì, tự nhiên trong lòng tôi lại dấy nên một cảm xúc, tôi đang ôm tấm thân mềm mại trong lòng, bất giác tôi nâng cằm nàng lên, và đặt lên đó một nụ hôn nồng cháy, nàng cũng uyển chuyển đáp lại, chúng tôi như quên hết không gian và thời gian với tất cả những gì đang hiện hữu, say đắm trong hương vị ngọt ngào của một tình yêu đã đơm hoa và chờ ngày ra quả ngọt… Tôi ghì chặt lấy nàng, bàn tay tôi lần mò vào trong tà áo của nàng để cảm nhận làn da mịn màng mát rượi với cơ thể đang run lẩy bẩy này, lần đầu tiên tôi có hành động như thế. Kể từ lúc yêu nàng, chúng tôi cũng thường xuyên gần gũi, nhưng không bao giờ để cảm xúc thăng hoa quá. Tôi đã rất cố gắng để kìm nén…

Ngay cả khi đã trải qua giấc mơ hãi hùng kia, kể từ giấc mơ ấy, trong tôi luôn dấy nên một niềm khao khát mãnh liệt của một thằng con trai tuổi mới lớn, thôi thúc tôi tìm cách mở toang cánh cửa địa đàng, bước vào một thế giới mới, nơi tôi thực sự là một người đàn ông, trưởng thành với những dục vọng, ham muốn… Tôi lại tiếp tục “một mình” đều đặn như ngày xưa và luôn luôn với hình ảnh của nàng. Thế nhưng mỗi khi tiếp xúc với nàng, tôi lại sợ dục vọng đó sẽ làm vẫy bẩn lên tình yêu trong sáng của chúng tôi, làm tổn thương nàng, vì thế tôi vẫn cố gắng chịu đựng những mâu thuẫn đang giày vò nội tâm mình. Bởi mỗi khi nhìn thấy nụ cười của nàng, tôi lại thấy lòng yên bình trở lại và có thêm bản lĩnh để vượt qua cám dỗ, đánh thắng con quỷ đang lớn dần lên trong tôi…

Nhưng giờ đây, ngay giữa thiên nhiên, những cảm xúc lại dồn về, từng dòng máu nóng như những con ngựa bất kham, bắt đầu từ nơi thầm kín nhất của người đàn ông, đang chạy và lan toả khắp người tôi. Ngọn núi lửa trong tôi đã thức tỉnh và đang chờ cơ hội phun trào, lí trí của tôi đang mê man tận hưởng những xúc cảm từ cơ thể cũng đang nóng bừng và run rẩy của nàng. Tôi hôn nàng cuồng nhiệt hơn… Nàng có vẻ sửng sốt khi lần đầu tiên đón nhận nụ hôn táo bạo này, nhưng rồi cũng bị đắm chìm theo dòng cảm xúc của tôi. Tay tôi dần dần lần mò lên trên người nàng, chạm nhẹ vào lớp áo con, chỉ còn cách một lớp áo nữa thôi là tôi có thể khám phá một trong hai tuyệt phẩm của tạo hoá mà chúa đã ban tặng lên cơ thể của nàng… Tôi hồi hộp đến nghẹt thở… tim tôi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, tôi nhẹ nhàng luồn một ngón tay vào sau lớp áo con của nàng… Bỗng nhiên tay tôi bị chặn đứng lại, nàng đưa tay lên nắm chặt cổ tay tôi, không cho phép tôi thám hiểm vào hơn nữa. Rồi nàng đẩy tôi ra:

– Hiếu! Như thế này thì không thể… không thể… Hiếu hiểu không!?

Nàng nhìn tôi, hai dòng nước mắt tuôn dài trên má. Tôi sững sờ và bối rối, nỗi ân hận đang lớn dần lên trong tôi, tôi vừa làm một chuyện cũng chẳng phải là trái với lương tâm của mình nhưng lại không phải với nàng, tôi cúi gằm mặt xuống không dám nhìn thẳng vào mắt nàng:

– Hiếu xin lỗi. Hiếu…!

– Phải xin lỗi bao nhiêu lần nữa mới đủ đây Hiếu? Hiếu cứ xin lỗi sau khi làm những điều mà người ta không muốn như vậy hả? – Nàng nghiêm giọng.
Bỗng nhiên tôi buột miệng:

– Có thật là Ngọc không muốn!?

– Đúng… là như vậy! – Nàng đỏ mặt.

– Thế cảm xúc khi nãy của Ngọc… – Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng.

– Không nói về vấn đề này nữa! – Nàng gắt lên ngắt lời tôi. Rồi cúi xuống lúi húi đeo giày.

– Gần quá trưa rồi! Hiếu thấy chúng ta đã làm mất bao nhiêu thời gian, khéo lớp mình lên đến đỉnh và đang trở xuống rồi cũng nên!

– Ơ! Thế lúc nãy ai cứ nằng nặc đòi nghỉ nhỉ?

– Người ta bảo nghỉ một chút thôi, tại Hiếu kéo dài thời gian! – Nàng lườm tôi.

– Ở bên Ngọc, Hiếu chỉ muốn thời gian cứ kéo dài mãi! – Tôi tủm tỉm.

– Xời! Cái miệng bẻm mép, lại nói huyên thuyên rồi! Thôi nào xuất phát đi! – Nàng bĩu môi.

Rồi nàng ngúng nguẩy bước đi trước, tôi đứng trân trân nhìn theo nàng mà trong lòng lại rạo rực, tại sao tôi lại không thể gạt bỏ những ý nghĩ như thế trong tư tưởng của mình, chúng tôi còn quá trẻ để nghĩ đến…

– Làm gì mà đứng như mất hồn vậy! Có định đi không đấy? – Tiếng nàng lảnh lót như chim oanh.

Tôi giật mình lật đật xách ba lô lên vai:

– Đây đi đây, nhưng Ngọc không định ăn chút gì sao?

– Không cần ăn đâu! Hít khí trời, uống nước suối cũng đủ sống mà! – Nàng nhoẻn miệng cười:

– Tớ thì chẳng cần ăn cũng chẳng cần khí trời và nước suối vẫn sống tốt nè!

– Vậy chứ Hiếu sống bằng gì? – Nàng tròn xoe mắt ngạc nhiên:

– Tình yêu!!! – Tôi nháy mắt:

Nàng cười khúc khích, rồi đấm thùm thụp vào người tôi:

– Đúng là cái đồ bẻm mép, bẻm mép, bẻm mép!!!

Chúng tôi cũng cười giòn tan trong nắng, hoà theo tiếng chim hót, suối chảy róc rách… Thiên nhiên như đang rộn ra khúc hoan ca, vui với niềm vui của con người, với đất với trời và với cả cuộc đời đang hết sức tươi đẹp của tôi.

Hãy là người lịch sự khi bình luận.
Tên: (bắt buộc)
Mail: (bắt buộc)
Bình luận:

  • Không Tên (19:38 - 30/07/2016)

    Chuyện này có thật không vậy

    (Opera)
  • Truyện Yêu Thầm Chị Họ
    Truyện Review Cấp 3
    Truyện Gặp Ma Trên Xe Khách
    Truyện Du Học Liên Xô
    Truyện Yêu Nhỏ Bạn Thân
    Thế Giới Game Mobile
    © 2019 gamevn24h.net