AVATAR ARMY KPAH NINJA
Cập nhật: 03/08/2017 lúc 20:25.

Truyện: Dòng Đời Nổi Trôi
Tác giả: TaurusSBR

 

Một câu chuyện đời….
Trở về với dòng thời gian, một khoảng ký ức xa xăm lại hiện về. Từ hiện tại nhớ về quá khứ để suy tính tiếp cho tương lai….

…”Cúi đầu thủ thế … Tay không rời mặt … Vào góc … Thoát ra … Thọc, thêm lực hơn nữa … Thân trên linh hoạt … Móc ngang … Chân di chuyển nhanh hơn nữa …“ – Tiếng thầy võ sư quát dồn dập hướng dẫn khi tôi đang tập thực chiến trên sàn Boxing cùng một đàn anh khác. Đến với cái môn thể thao nhồi thể lực này chỉ vỏn vẹn có gần 2 năm nhưng cũng đủ biến tôi từ một thằng hs cấp 3 yếu ớt, trầm cảm. Trở nên rắn rỏi và cứng cáp hơn cả về cơ thể lẫn tâm lý. Nói về cuộc sống của tôi đến thời điểm hiện tại có thể miêu tả bằng những từ như “Buồn“, “Khổ, “Bất Hạnh“, “Thiệt thòi“ … Hajzzz, tự bản thân tôi thì thấy hợp với 2 chữ “Vô cảm“ hơn. Từng có một gia đình hạnh phúc, tròn đầy như bao gia đình khác với bố mẹ và một thằng em trai kháu khỉnh. Nhưng tất cả đã chấm dứt với tôi bởi một tai nạn giao thông khi tôi vừa đỗ vào trường chuyên cấp 3. Cả gia đình vui mừng đón tin vui và tưởng thưởng cho tôi một chuyến du lịch xa nhà mà trước khi thi tôi đã đòi hỏi nếu đỗ. Cuộc đời đã cướp mất gia đình của tôi hay là chính bản thân tôi đã làm hại những người thân yêu ruột thịt của mình. Nhiều đêm tỉnh dậy trong cơn ác mộng, nhìn vào vết sẹo dài gớm ghiếc trên ngực. Tôi lại tự dằn vặt tại sao kẻ chết đi không phải là mình mà lại là bố mẹ và em trai. Khóc rất nhiều, trầm cảm có, ù lỳ có. Từ một hs cấp 2 năng động và hoạt bát, tôi trở thành một hs cấp 3 hoàn toàn khác, vô cảm và băng giá … với mọi thứ xung quanh. Cuộc đời đã ném vào tôi những nỗi mất mát đau đớn nhất. Thì hà cớ gì tôi lại phải cởi mở đón nhận cái cuộc đời ấy. Tôi còn tồn tại và phát triển trong cái cuộc đời này, hoàn toàn chỉ là bởi nghĩa vụ và trách nhiệm với lời hứa mà tôi đã hứa với cha mẹ trước giờ lâm tử. Rằng phải cố sống và sống tốt. Tôi sẽ cố sống, còn để sống tốt, tôi chưa thể cảm nhận, vì tôi vô cảm, hay có khi cố sống cũng là một dạng thù hình của sống tốt rồi cũng nên. 3 năm cấp 3 trôi qua nhạt nhẽo, chẳng có ấn tượng gì đọng lại trong tôi ở cái tập thể này và ngược lại cũng vậy: không bạn bè, không người yêu. Thay vào đó những dấu ấn và bạn bè của tôi lại được hình thành rõ nét ở cái clb boxing này. Nơi mà có lẽ chỉ vài tháng nữa tôi sẽ phải xa nó nếu tôi đỗ đại học.
– Lên Hà Nội nhớ đừng đua đòi, cố gắng làm thêm để trang trải nhé. Rảnh thì về chơi với cô – Cô ruột tôi cất tiếng.
Tôi cười khẩy, chào cô rồi quay lưng ra đi mà không có lấy một chút lưu luyến gì cái ngôi nhà này, gia đình của cô tôi. 3 năm sống trong ghẻ lạnh và cô độc, tôi cũng không dám trách móc gì vì ít nhất cũng đã phải sống nhờ nhà họ trong một thời gian dài. Dù tiền sinh hoạt hàng tháng thì vẫn trích từ tài khoản trong ngân hàng mà bố mẹ tôi để lại cho tôí khi nào tới 18t mới được toàn quyền sử dụng. Cơ mà tôi có cái quyền để không yêu quý cái ngôi nhà ấy. Ngày biết tin đỗ đh cũng là ngày mà tôi lên sẵn phương án cho một cuộc sống tự do, tự lập, riêng một cá thể hoàn toàn.
– “Con chào bố mẹ, anh chào em trai nhé. Tạm biệt gia đình thân yêu…Con đi đây“ – Chờ cho nén nhang cuối cùng tắt hẳn tôi khoác balo rời nghĩa trang thành phố để bắt xe khách lên HN. Ngoảnh mặt nhìn qua ô kính nơi chôn rau cắt rốn của mình, nơi mà gia đình mình mãi mãi ở lại đến khi xa dần, khuất dần…Con đang bước tiếp hành trình của con đây, con sẽ cố gắng thực hiện toàn vẹn lời hứa với gia đình mình…Con hứa…
Chiếc xe bon bon trên đường quốc lộ ngày một xa dần, bên trong nó là một con người cô độc với những hành trình chông gai của cuộc đời đang chờ đợi trước mắt…
 
Chap 1
Trường ĐH XYZ ngày nhập học một ngày đầu tháng 9…

– Ôi thôi, tiền lại đút tận trong balo rồi, cô chờ em một lát ạ – một thằng tân sv đứng cạnh tôi đang loay hoay để lấy tiền lẻ mua bộ tài liệu nội quy và quy chế nhà trường.

– Tôi: Đây cô ơi, em gửi hộ bạn luôn.

– Oh, thôi đây… tôi tìm đây rồi. Ờ… vậy cảm ơn ông nhé… Oh, cùng khoa luôn à!!!

Vậy là có duyên gặp được ngay một thằng cùng khoa trong ngày làm thủ tục nhập học, 2 thằng nhanh chóng bắt chuyện làm quen tại quán căng-tin trong trường.

– Tôi tên Xuân, ông tên gì??

– Tôi: Uh, Tuấn.

– Xuân: Dưới tỉnh đúng không, tìm được chỗ trọ chưa? Chỗ tôi đang ở một mình, phòng khép kín đây.

– Tôi: Tôi vẫn đang tìm… Chỗ ông giá cả thế nào… Ở chỗ nào vậy…???

Sau cuộc gặp gỡ và làm quen chớp nhoáng tôi nhanh chóng dọn về ở cùng thằng Xuân luôn. 2 thằng mới gặp nhưng cảm nhận về nhau có thể nói là tương đối tốt. Thẳng thắn, dứt khoát và không lươn lẹo, vậy là đủ để chơi và sống chung với nhau rồi. Còn ở với nhau được dài ngắn bao lâu thì còn tùy vào tương lai và bản chất thật của mỗi thằng.
Một tháng nhập trường nói chung là chẳng có gì để nói, ròng rã suốt một tháng 9 trôi qua chỉ toàn ngồi nghe chém mấy cái đại loại về nội quy quy chế nhà trường, chính trị phản động, rặt toàn mấy thứ hại não, vô tác dụng với bản thân tôi và… nhiều đứa tân sv khác.

– Tôi: Làm điếu mày… đây.

– Xuân: Uh… Đh đ’ gì học chán như con kẹc. Biết thế ở mẹ nhà vừa kiếm tiền vừa được chơi.

– Tôi: Trông vào cái quán karaoke nhà mày thì chục năm nữa là cùng chứ gì. Quản lý phức tạp lại cần tay to, đ’ biết nhà mày như nào chứ dưới tao nhiều quán được 5, 6 năm là nghỉ rồi.

– Xuân: Ờ, nhà tao làm cũng bình thường, lãi cũng được so với mặt bằng chung mà dưới tao nó vắng nên vậy… Mày nói đúng đấy, ông bà già tao cũng chả tha thiết lắm đâu, giờ làm để kiếm cho tao sau này là chính thôi.

– Tôi: Sướng… con một!!!

– Xuân: … Ra trường xong nếu thích thì về dưới kia làm cùng tao. Gì chứ về dưới …

– Tôi: Về làm tình hả mày, hehe… Đ’ sao đâu, tao cũng quen rồi, mà tao còn quê tao nữa, không ở trên này thì tao cũng về dưới đấy.

– Xuân: Ừ… còn nhà mày ở đấy nữa nhỉ… Hôm về đưa tao ra mộ thăm nhà mày…

– Tôi: Ừ… thôi vào điểm danh đi.

Thằng Xuân này nhà con một cũng là dân tỉnh Bắc như tôi, nhà nó làm món karao nên cũng tương đối khá giả. Nói chung là một thằng chơi được, khó ở như tôi mà chỉ sau có hơn một tháng sinh hoạt chung cũng cảm thấy quý nó. Với nó chắc cũng vậy, cái cảm tình qua lại phần lớn có được từ cái tính thẳng thắn, thoáng thỉnh và biết điều với nhau.

Nói qua một chút về cái trường tôi đang theo học, đây là một trường thuộc bên kinh tế, nói chung cũng được xếp vào dạng top đầu của ngành. Lớp của tôi có tất cả hơn 50 sv, đa phần cũng đều là dân tỉnh từ khắp các nơi trên mọi miền đất nước dạt về, nhét chung vào một chỗ rồi định nghĩa thành một cái lớp. Lên đh rồi, trưởng thành hơn rồi, có nên chăng là phải cởi mở với cuộc đời hơn. Nếu cấp 3 chỉ học với một mục đích duy nhất là ngồi được vào đây. Giờ ngồi được trên ghế giảng đường rồi thì mục đích không còn đơn thuần chỉ là học để lấy điểm số nữa, quan trọng là học để sau này biết việc mà làm, biết nhìn người mà cư xử. Hajzzz, phải tái hòa nhập thôi, quá khứ đã qua được 3 năm rồi, cái nơi lưu dấu những hình ảnh đau thương ấy cũng đã tạm thời trôi xa. Không thể cứ sống mãi với nỗi dằn vặt ám thị đó được, gia đình mình ở trên cao chắc cũng không mong muốn mình sống một cuộc đời như vậy. Một mảnh đất mới, một ngôi trường mới và một tập thể với những cá thể mới, trưởng thành hơn. Tôi cũng phải trút bỏ dần cái vỏ bọc vô cảm và trốn tránh cuộc đời bấy lâu nay thôi… Cuộc sống luôn luôn tiếp diễn và muốn sống được, sống tốt thì tôi phải tự thay đổi mình… Trở về với con người năng động, đầy hoạt bát như trước kia??? Trong lòng tôi một phần cũng muốn như vậy… nhưng chắc là phải cần thêm một khoảng thời gian nữa….

Lớp tôi có thể coi là khá đồng đều về mặt giới tính, âm dương xấp xỉ 50/50, nam hơn được 2 thằng coi như không đáng kể. Mà cái lớp thuộc ngành top này thì hình như con cái đa phần cũng đều thuộc những gia đình có điều kiện, có cơ có thế thì phải. Sv đ’ gì toàn tay ga đắt tiền với xài ip, con gái thì xúng xính túi xách bóng bẩy, con trai thì đồng hồ đeo chóe chọe, quần áo, tóc tai nói chung đẹp và sành điệu. Vô mẹ đúng cái tập thể toàn thể loại cơ to thế này tôi cũng thấy… hay hay vì như vô tình mình không cần làm gì thì cũng gần như là một trong những nhân tố “đặc biệt” nhất của lớp vì… éo giàu. Trên phông dưới bò toàn đồ hàng chợ, giày da nhảy từ Đ.Anh, casio g-shock mua cũ đã bạc phếch, chạy wave thái còi – chiếc xe thân yêu mà ngày xưa mẹ thường chở tôi đi học thêm. Ờ cơ mà cái lớp này trông thế nhưng học lâu thì thấy có vẻ cũng không đến nỗi nào. Không cảm giác thấy có một sự kỳ thị hay “tách biệt” nào trong thái độ và hành động thường ngày giữa các thành viên với nhau. Lớp cũng khá chăm chỉ và bọn cán bộ cũng có cái tâm hòa hợp các cá nhân lại thành một tập thể đoàn kết. Cũng có vài đứa chơi được, làm bạn được. Con gái nhiều đứa xinh, ngon, nhìn cũng thích. Con trai nhiều thằng phong độ, tài lẻ trông cũng hay… Lớp mới của tôi nó thú vị, mới mẻ như thế thật hay là do… một phần nào đó trong con người tôi đang dần có sự biến chuyển… Thấy có cảm tình với cái lớp này, cái môi trường này hơn rồi đấy… Tìm thêm bạn thôi nào…
*******
Chap 2
– Nhìn gì mà thộn mặt ra vậy ku? – thằng Kiên cùng lớp xồ vào hỏi.

– Tôi: Ờ… Nhìn gì đâu, à, ờ nhìn gái, dãy trên toàn em xinh nhể

– Kiên: Kết em nào chưa? Từ hôm nhận lớp đến giờ hơn tháng tôi cũng chấm được gần chục em rồi.

– Tôi: Ăn tạp à, đ’ gì mà mút nhiều thế.

– Kiên: Còn ít đấy, lớp cấp 3 tôi còn nhiều nữa. Ờ, mà lớp mình nhiều con ở HN phết. Mà toàn hàng ngon vờ lờ, nhể!!!

– Tôi: Tôi cũng chả để ý lắm,ngồi buồn buồn mắt thi thoảng ngắm thôi. Cũng không đến lân mình ngửi nên chả ham hố mấy.

– Thích thì cứ hít, mất đ’ gì đâu ông, đâu thích đứa nào trong này – 2 thằng nữa chêm vào tên là Phong và Hùng.

– Tôi: Đứa nào giàu mà xinh nhất ấy, hê hê

– Hùng: Lớp toàn con giàu, cơ mà xinh nhất thì chắc là con Hằng.

– Phong, Kiên: Ờ, con bé đấy công nhận xinh thật, hàng họ cũng nuột nà.

– Tôi: Đâu, đứa nào???

– Đấy, con bé sơ mi caro đỏ, tóc hoe vàng búi dài kia kìa, nhìn ngon đúng không – mấy thằng phụ họa.

– Phong: Cái đứa bên cạnh cũng xinh đấy chứ… Con bé mặc áo thun ghi ấy.

– Kiên: À, nó tên là Trà, hồi trước ôn cùng lò với tôi cả năm trời. Cơ mà con bé này nhà nó làm bóng với cho vay nặng lãi nên dạng như bọn mình chắc không hợp.

– Tôi: Ờ, thế chắc không đến lân tôi rồi, hê hê.

– Kiên: Đứa nào, cái Hằng á, ờ nó chắc là được nhiều thằng tán đấy, trong lớp đã vài thằng để ý rồi. Bên ngoài nữa thì không biết, chắc phải cả rổ.

– Hùng: Rổ b… á!!!

– Tôi: Thôi định mệnh các bố, biến mẹ đi, đứng đây nãy giờ ô nhiễm vãi lol ra. Biến!!!
——

– Xuân: Nãy chúng mày bàn cái gì mà thậm thụt thế???

– Tôi: Gái.

– Xuân: Con nào.

– Tôi: Cả lớp.

– Xuân: Cụ thể đứa nào??? định mệnh trả lời nghe ngứa hết cả @ss

– Tôi: Đứa nào xinh nhất ấy

– Xuân: Biết đứa đ’ nào???

– Tôi: Thế mày thấy đứa nào xinh nhất!!!

– Xuân: … Ờ, con bé kia… à, con kia, ờ.. ờ, nhìn nhác qua thì tao thấy con bé kia là xinh nhất. Cái đứa tóc vàng, áo caro đỏ kia kìa, nhìn ngon phết. Nhìn như gái Nhật ấy mày.

– Tôi: Đó, bàn về nó đó… Đến vừa rồi tao mới biết tên nó là Hằng.

– Xuân: Lát về mượn thằng Thảo (lớp trưởng) bản danh sách lớp xem info nó thế nào. Mà nó là gì Hằng?

– Tôi: Đệm là Thu Hằng (TH) thì phải.
——

“Phịch… Brum.. Xịch.. xịch…….. Két.két.. két… Rầm.. rầm… ” – Thôi, vừa trèo lên xe chuẩn bị biến xới thì bị thằng ch.ó nào nó thông @ss cho lăn bò càng cả xe và người ra giữa sân làm hàng chục cặp mắt trong bãi gửi xe tò mò quay ra nhìn soi mói . Tay trái tê buốt mất cảm giác rồi, vớ vẩn gãy tay thì bỏ xừ.

– Tôi: Đm đi đứng kiểu đ’ gì thế!!!

– … Ơ… xin lỗi… Cho mình xin lỗi… – một giọng con gái nhẹ nhàng, thanh thanh vang lên trong ngập ngừng.

– Tôi: (Quay ngoắt lại và… tự chửi đờ mờ trong đầu vì cái đứa đâm tôi chính là con bé Hằng cùng lớp) – … Con gái gì mà phóng xe bạt mạng thế. Không thấy đằng trước có người sao!!!

– Hằng: … Mình xin lỗi… tại mình bị trượt tay nên… Bạn có sao không, bị trầy hết rồi… Ra đây để mình lau cho…

– Tôi: Thôi khỏi, lần sau đi xe thì cẩn thận, để ý vào. Đâm phải người già hay trẻ con thì mệt đấy!!!

– Hằng: (Cúi gằm mặt lý nhý) – Mình… xin lỗi…

Tay trái trật khớp hoặc gãy chắc rồi, tê buốt đến không cử động nổi. Tôi nặng nhọc dựng chiếc xe lại bằng một tay trong trạng thái khó chịu vì tiếng con bé Hằng cứ léo nhéo, dậm dờ bên tai.

– Hằng: …Bạn.. bạn để mình giúp… qua đây để mình xem vết thương đã…

– Tôi: Thôi, không sao… Brum… Vèo.. vèo… – tôi bực mình phóng xe đi luôn, cái tay trái mà để lâu không bó thuốc ngay, sau này thành tật thì đánh đấm được gì nữa.

– Hằng: (Ý ới gọi theo sau lưng) – Bạn gì ơi… đợi mình đã…
——

Toi mất gần củ cho vụ băng bó oan này, may mà chỉ bị gẫy một phần nhỏ xương ở cổ tay. Mất thêm 1.5 tháng nữa “phế tay”, vẫn thấy may vì đây là tay trái nên các sinh hoạt thường niên như viết, ăn, bắt sóc hóc lọ… vẫn có thể thực hiện.

– Xuân: Vừa rút tiền ở tk à?

– Tôi: Chứ không thì lấy đâu.

– Xuân: Ừ, bảo mày quản lý cho tốt thôi. Một đống tiền trong tay đấy, cứ tiêu bừa bãi hết lúc nào không hay đâu.

– Tôi: Định mệnh m… Ừ , thôi, mày khuyên tao nghe, tao cũng biết giữ gìn mà. Tao khóa tạm thời tài khoản chính rồi, chỉ để lại vài chục trong tk phụ phòng việc gấp thôi, như việc này chẳng hạn.

– Xuân: Sao lúc ấy không để cái Hằng nó đưa đi.

– Tôi: Lúc ấy tao đang bực với cả lo cho cái tay nên vội đi luôn.

– Xuân: Thôi cũng được, để sáng mai đi học cho nàng nhìn nàng xót, hehe

– Tôi: Thích thú đ’ gì. Tao là tao ghét mấy con ưỡn ẹo như vậy. May mà tay chân hôm nay cũng không bị nặng.

– Xuân: Ừ, chắc nó cũng vô tình thôi. Thôi, mai mà nó ra gặp mày xin lỗi thì nhớ kiếm một chầu cho anh em hưởng sái nhé, hehe

– Tôi: Ờ, chắc mai bắt nó đền bữa bia, không biết nó có chịu không. Mà thôi kệ đi, giờ đớp đã… Đói rồi!!!
*******
Chap 3
Hý hửng mở cở trong bụng với cái viễn cảnh sắp được con bé xinh xắn nhất lớp (có khi còn nhất khoa nữa) “đền bù” hậu quả. Ngày hôm sau tôi vác “quả tay” hầm hố lù lù đi vào lớp, cố gắng đi thật chậm và dệnh dạng để con bé Hằng nó nhìn thấy mà “xót”. Cơ mà đúng thật đời éo như là mơ khi chả thấy bóng dáng “nàng” đâu cả, thay vào đó là tiếng xì xầm, bàn tán, tò mò của một tụi cả trai lẫn gái mà tôi chưa kịp thân.

– Phong, Kiên: Tay chân làm sao thế kia? Sao, gẫy à?

– Tôi: Gãy đâu, bó bột chơi chơi cho đỡ ngứa, hề hề.

– Hùng: Bị làm sao thế? Ngã xe hay đánh nhau?

– Tôi: Ngã xe vì ngắm gái, sau bị thằng bồ nó táng, okie!!!

– Định mệnh ông, hỏi thì trả lời cho tử tế

– Xuân: Nó đi ngu nên bị xòe thôi, thôi thầy vào rồi kìa.

Học cái môn Triết “văn tiệt” này đúng là khó ưa kinh khủng, chả hiểu các bố đi làm ai cũng kêu sau này cần. Mà hiện tại học thì thấy chán mớ đời, cứ như nhồi đá vào sọ. Ngẫm vào Voz đọc truyện còn bổ ích hơn. 15′ trôi qua trong tra tấn lỗ tai và… nhục hình lỗ mũi. Đệt mợ thằng ôn Xuân hôm qua tắm xong không bôi phèn, mùi hôi nách nồng nặc lan tỏa khiến mấy thằng Phong, Kiên, tôi… chết sặc vì ngồi gần nó, mẹ kiếp là hôi. Đang định sút cho nó phát thì.

– Phù… thưa thầy cho phép em vào lớp ạ… – Là cái Hằng, đang hớt hải chạy vào lớp.

Móa nó, con bé này sao nhìn nó cứ hài hài thế nhỉ, xinh đẹp thật đấy nhưng cái dáng cun cút, lon ton thế kia thì không ra dáng tiểu thư cho lắm. Lẽ ra phải…

– Xuân: Thích nó rồi hả (huých nhẹ vai tôi).

– Tôi: Ừ, môn Triết này học hay vãi

– Xuân: Mẹ thằng ch.ó này…… Để lát chờ ra chơi xem nó có xuống đây với mày không. À, mà liệu nó có biết mày không???

– Tôi: Chắc không, mà thôi, giờ tao lại thấy ngại gặp nó. Xong chuyện thì chỉ béo chúng mày thôi.

– Xuân: Hehehe, biết thế là tốt, tý nữa ra chơi anh nhường bàn cho 2 anh chị “tâm hự” nhá…
—–

Và kết thúc cả buổi hôm ấy lẫn ra chơi cũng chẳng thấy con bé Hằng nó quay xuống đoái hoài gì tới thằng đang cdsht là tôi, mơ một bữa bia hoành mà cuối cùng đến một lời xin lỗi cũng éo nhận được. Thôi thì… đây cũng éo cần, nhá

– Xuân: Đờ mờ mày bị nó bơ thật à, số nhọ vãi lù nhể

– Tôi: Tại mày hôi nách đấy – tôi đáp trả khi 2 thằng thả bước ra bãi gửi xe. Bị “phế” nên tôi phải đi cùng xe thằng ôn thối nách này.

– Bạn gì ơi… Bạn ơi – vẫn cái giọng nữ thanh thanh, nhẹ nhàng ấy cất lên.

– Tôi: Hở… ờ… – là con bé Hằng đang đứng vẫy vẫy nhún nhẩy gọi tôi.

– Xuân: Gọi mình hả bạn

– Hằng: Hì, không… … Ui, bạn ui, mình xin lỗi bạn rất rất nhiều ạ. Giờ tay bạn bị thế này mình không biết phải làm sao nữa

– Tôi: Uhm… đãi bọn mình bữa bia là được, okie.

– Hằng: Thế thôi á, ừ, vậy thì đi

– Tôi: Chờ mình đã… Alo.. alo (tôi gọi một lèo bọn Phong, Hùng, Kiên đi theo định troll con bé này một vố mà ai dè nó vẫn tỉnh bơ, mặt không đổi sắc. Tôi quyên mất một điều vì nó là con nhà giàu mà)
—–

“1.2.3.zô… 2.3.nốc… “. Tại một quán nhậu gần đó, một cái bàn to với 5 thằng choai choai quây một con bé xinh xắn ngồi giữa.

– Phong: Hằng uống tốt phết đấy nhở.

– Hằng: Bia mà, rượu mình mới sợ, bia này ngọt uống ngon

– Xuân: Không ngờ là Hằng không biết mình và thằng Tuấn học cùng lớp đấy.

– Hằng: (Đang cắn dở miếng nem, nhìn như Jav) – Ừ, không biết mà, nên lúc sáng tớ mới phải tìm xe Tuấn ở bãi xe. Mà tìm mãi không thấy nên mới vào muộn. May lúc về chạy ra sớm mới “đón lõng” được Tuấn

– Tôi: Nhìn thích chí nhỉ, đâm người ta phế xong đi ăn mừng, vụ này lời to roài

– Hahaha, bọn tao thấy béo lắm Tuấn ạ, haha – mấy thằng bạn xoáy đểu tôi.

– Hằng: Hì, mình biết lỗi rồi mà… Tuấn còn đòi bồi thường gì nữa không? (mặt hớn hở chắc đang nghĩ tôi sẽ vì sĩ gái mà bỏ qua).

– Tôi: Qua đón mình đi học đến khi nào tháo bột thì thôi

– Xuân, Phong, Hùng, Kiên: W.T.F???

– Hằng: Hơ… rồi… okie, ghi địa chỉ cho mình đi
*******
Chap 4
– Tôi: Đùa thôi, làm gì mà Hằng hồ hởi thế. Có Xuân đưa mình đi được rồi.

– Hằng: Hì hì, nếu Tuấn cần thì để mình qua đi cùng cũng được mà. Không hẳn là áy náy đâu mà là trách nhiệm thôi.

– Xuân: Bạn đã có ý tốt thì nhận lời đi mày… Hằng cứ qua đi cùng bọn mình cho vui, học được hơn tháng rồi mà bọn mình cũng mới chỉ thân được có từng này đứa thôi. Đây địa chỉ bọn mình đây…

“Ầm.. Ầm… Uỳnh… ” – tiếng sấm chớp bất chợt vang lên, chắc là sấm cuối mùa rồi. Hajzzz… đúng là cái cuộc đời mình, lâu lắm rồi mới được một bữa vui vẻ vậy mà cuối cùng lại phải kết thúc sớm trong vội vã để cả bọn về nhà tránh mưa…
—–

Tối hôm đó…

– Xuân: Tìm gì đấy??? Xin đi làm gia sư à?

– Tôi: Uhm… Tao mới đăng ký từ tuần trước, vừa nhận thông báo đi dạy xong. Tối mai nhận hs, bọn này làm ăn nhanh phết.

– Xuân: Sao mày làm gì tao cũng đ’ biết vậy. Lần sau có gì thì chia sẻ nhé.

– Tôi: Cái này trước sau gì mày cũng biết nên tao mới không nói, mà cũng chả quan trọng. Thôi, ngủ đi mày, game ghiếc gì nữa muộn rồi.

– Xuân: Cứ để máy đấy tao vào võ lâm chút. Mai cái Hằng đến nó gọi nên không sợ ngủ quên.

– Tôi:……
——

– Hằng: Đấy, cứ đi như thế này có phải vui hơn không!!!

– Tôi: Ngồi sau Hằng sợ bỏ bùa ra.

– Hằng: Không ngã đâu mà sợ… Mà nếu ngã thì… Hằng đền tiếp… hehe

– Xuân: Ê ê… làm gì mà đi chậm thế…

Sáng hôm sau đúng như đã hẹn, con bé Hằng lọ mọ đến “đón” bọn tôi đi học cùng. Mà thiệt ngồi sau xe nó tôi mấy lần tý són ra sịp vì nó lái… khá ngu, mấy lần suýt đâm nếu không có tôi nhắc nhở. Thà ngồi sau Xuân hôi nách cho nó lành, vớ vẩn gãy thêm cái tay phải nữa thì tối nay khốn nạn. Cơ mà cũng có cái thú khi được ngồi sau một con bé xinh xắn. Tóc búi tó, dù đội mũ bh nhưng vẫn lộ ra khoảng gáy cao trắng trẻo, giọng nói trong veo, hương thơm nhẹ nhàng của cơ thể và mùi nước hoa phảng phất cũng đủ giúp tôi tỉnh táo hơn sau cơn ngái ngủ vì thiếu giấc. Nghĩ kỹ lại thì… vẫn sướng hơn ngồi sau cái thằng hôi nách kia, có sự hưởng thụ nào mà không phải trải qua mạo hiểm và thử thách đâu cơ chứ
Vào bãi gửi xe tôi và thằng Xuân mới cảm nhận thấy rõ hơn độ “hot” của con bé này. Đi đến đâu là cả trai lẫn gái nhìn đến đây, phần vì ngưỡng mộ, thèm thuồng, phần chắc vì so bì, gato.

– Phong: Hê nhô… hôm nay đi cùng cái Hằng thật à… Đấy, tôi để ý hôm nào nó gửi xe là cái thằng ôn kia cũng chờ sẵn để bắt chuyện rồi đi cùng.

– Thằng đấy là thằng Đạt, cùng khoa mình đấy, nó học lớp xxx. Xưa học cùng trường Việt Đức với cái Hằng thì phải – thằng Thảo lớp trưởng chêm vào.

– Tôi: Ông cái éo gì cũng tường nhở.

– Thảo: Thì xưa tôi học Trần Phú gần trường nhau nên gặp bọn trường này ngoài quán suốt mà. Thằng này đá bóng hay phết, hồi giải cấp 3 TP nhìn nó đá trâu bò vãi.

– Kiên: Thì nhìn tướng nó đô con thế kia mà, chắc phải hơn m8 ấy nhở.

– Xuân: (Vừa gửi xe xong) – Đứng bốc phét gì đấy mấy bố, lên lớp thôi.
—–

Cuối cùng thì cũng nuốt trôi buổi học sáng ngày hôm nay. “Triết văn tiệt” và “Kinh dị chính trị” không hổ danh là 2 môn học đỉnh cao cho cách học vẹt và thi phao của sv. Sự nhàm chán vừa được chấm dứt, đang hồ hởi chuẩn bị ra về thì thằng Thảo nhanh như sóc chạy lên bục “cướp đường” để hô hào mấy thằng đực lớp tôi ở lại bàn kế hoạch tổ chức 20/10 sắp tới cho lũ con gái. Mẹ, đang đói thì chớ mà nghe mấy thằng này bàn ra bàn vô toàn mấy thứ cũ mèm, linh tinh, sến củ. Tôi bèn ngứa răng chêm vào.

– Tôi: Chia 28 thằng ra thành nhiều nhóm, mỗi nhóm phụ trách chúc một vài đứa. Xong quay cờ nhíp ghi lại, cuối cùng ghép vào 1 video. Hôm 20/10 học Kinh tế vĩ mô thì mượn máy chiếu của cô rồi xin ít phút mà làm, à nhớ chúc cả cô nữa.

– Ờ.. ờ… Cũng được đấy, xong qua Sohot làm một chầu karaoke nữa là vừa xinh – vài thằng tán thành phụ họa.

– Thảo: Vậy kế hoạch tạm thời là như vậy, về phần hoa hoét thì hiện nay mình đang liên hệ để đặt. Khi nào tính toán xong tương đối thì sẽ tiến hành thu chi các bạn nam sau. Việc này là việc nội bộ của con trai lớp mình nên các bạn không bàn thêm gì với 2 bạn cán sự nữa nhé (bí thư và lớp phó là nữ). Okie!!!

Lớp có thằng lớp trưởng mẫn cán và nhiệt tình như thằng Thảo kể cũng hay. Nhờ nó đứng ra hô hào, kêu gọi tổ chức các hoạt động mới kéo được tinh thần tập thể của lớp lên. Cũng nhờ sau vụ này mà tôi đã quen thêm được một số thằng bạn mới.
—–

Đang phiêu diêu gật gù với những giai điệu yêu thích bên chiếc tai nghe thì có cuộc gọi đến. Là số thằng Hùng.

– Hùng: Ê ku, đang làm gì đấy? Tối nay cả bọn cafe nhé, cái Hằng vừa rủ được mấy con bé trong lớp đi cùng

– Tôi: Uhm, để tôi bảo thằng Xuân, tối nay thì tôi bận rồi.

– Hùng: Sao, bận bịu đ’ gì, đi cho vui, tiện thể quen thêm bạn luôn.

– Tôi: Tối tôi bận rồi, để khi khác cũng được, thế nhé.

– Hùng: Rủ rê ông khó vl, thế thôi nhé!!!

Nằm nghe nhạc thêm một lúc nữa thì “Tít… Tít… ” – lại có tin nhắn đến, lần này là của Hằng.

– Hằng: “Tuấn đang ở đâu đấy? Tối nay rảnh không?”

– Tôi: “Đang ở trên giường. Hùng vừa gọi cho mình rồi, tối nay mình bận nên không cafe được đâu. Xuân thì chắc là nó đi được.”

– Hằng: “Khiếp, Tuấn nt cứ như để người khác không hỏi thêm được gì nữa ấy ^^. Vậy thôi để lần khác vậy. BB T.”

– Tôi: BB H.

– Bọn thằng Hùng cái Hằng vừa rủ tối đi cafe đấy, mày đi được thì báo lại bọn nó, tao thì bận đi gia sư rồi – tôi nói vọng vào khi thấy thằng Xuân đóng sịp đi ra từ nhà tắm. Lần này chắc là nó đã bôi phèn đầy đủ nên không khí vẫn có thể lưu thông một cách bình thường.

– Xuân: Mưa gió thế này cafe cà pháo éo gì… Mà thôi, cố đi để ngắm gái cũng được, hehe. Mà này, học sinh của mày là gái hay trai vậy?

– Tôi: Gái, lớp 12.

– Xuân: Xuynh không, hehe

– Tôi: Chắc cũng phải ngang mày!!!

– Xuân:……
—-

– 6h45 tối…

“Mưa với gió như kẹc… ” – Tôi chửi thầm trong suốt quãng đường chạy xe đến nhà học sinh. Phải lái bằng một tay trong cái đống áo mưa vướng víu, lùng nhùng. Đã vậy cánh tay trái còn thỉnh thoảng lên cơn ngứa như điên, cứ tưởng vậy là đã khó chịu lắm rồi thì bỗng… “Vút… Vèo… Ào.. ào… ” – Một con nhóc chạy chiếc Li trắng biển xyz phóng vèo qua vũng nước gần đó, ngay trước mặt tôi – Cảm giác ướt át xen lẫn bực tức lan tỏa đến mức làm tôi muốn bật ra khỏi miệng một câu chửi thật to. Đờ mờ, lại là bọn con gái…

– 7h tối…

“Reng… Reng..” – Đứng bấm chuông mà tôi hơi choáng trước sự bề thế của căn nhà mặt đường này, hay nói đúng hơn là cả dãy phố này hầu như nhà nào cũng đều bề thế như nhau cả. Dạy dỗ những đứa con cái nhà giàu chưa bao giờ là một việc đơn giản, dù về tiền công thì tôi có thể yên tâm phần nào là sẽ không lo bị bùng. Ngôi nhà này đẹp thật, quan sát thêm một chút thì tầng 1 bên trong ngôi nhà chừa ra một khoảng đủ để chứa một chiếc audi Q7 và 2 chiếc xe máy khác. Một chiếc Lx vàng và một chiếc Li… trắng… “Cái lèo gì thế này… ” – Tôi sững sờ khi đập vào mắt là chiếc biển xyz lù lù bên trong nhà, chính là biển chiếc xe của con nhóc ác ôn lúc nãy “bỏ bom” nước tôi ngoài đường. Nhìn vệt nước bánh xe còn đọng lại từ ngoài cửa vào đến trong nhà thì đích thị là nó rồi. Chẳng lẽ đây chính là con bé học trò sắp tới của mình hay sao, FY!!!

– Cháu gia sư đấy phải không? – Một người phũ nữ U40 ra mở cổng cho tôi. Nhìn thoáng qua cũng có thể thấy được sự sung túc và vượng khí hiện rõ trên khuôn mặt của người phụ nữ này. Chắc hẳn là hồi trẻ cũng được xếp vào hàng “hot girl” thời bao cấp.

– Tôi: Cháu chào cô, cháu tên Tuấn, là gia sư được trung tâm chỉ định cho gia đình mình ạ.

– Ừ, cô biết rồi. Cô tên Hà, con gái cô là My, là học sinh của cháu đấy. Giờ lên gác để cô giới thiệu 2 anh em với nhau luôn.
*******
Chap 5
Mẹ My dẫn tôi lên phòng con bé, một căn phòng khá rộng với tường màu xanh cốm và la liệt các tượng, tranh, ảnh cũng như thú bông. Một con bé mặc áo thun 2 dây đang nằm quay lưng về phía cửa. Chính là con bé chạy xe bát nháo lúc nãy đây rồi.

– Cô Hà: My dậy đi, gia sư mới của con đây này… Ơ, con bé này hay nhỉ, đang nằm ngủ hay làm gì mà im thin thít thế kia… Dậy, dậy đi My!!!

– My: Gì đó mẹ, con đang nghe nhạc mà… Ơ, ai kia hả mẹ? (cái My quay ra nhìn tôi ngáo ngơ… một con bé khá xinh và dễ thương với mớ tóc bông xoăn như một chiếc súp lơ chụp lên đầu… Con bò điên lúc nãy đây rồi… Một “con bò“ xinh đẹp, tôi có thể khẳng định là không thua kém gì mấy so với em Hằng lớp tôi)

– Cô Hà: Anh gia sư mới của con đấy, quên là hôm nay phải học à?

– My: Oh, con nhớ chứ nhưng sao đến sớm thế!!!

“Gia sư mới??? Nghĩa là trước mình đã từng có ít nhất một người?“ – Tôi nghĩ thầm trong bụng, nhưng chuyện này thì cũng bình thường thôì. Vì đâu phải thầy trò nào cũng hợp nhau được đâu.

– My: Hi, chào anh zai, gia sư gì mà kool quá mẹ ơi. Thế này chỉ yêu thôi chứ dạy sao được em, hì hì

– Tôi: Hả… Ơ…

– Cô Hà: Nào!!! Cái con này hay nhỉ. Tuấn, cháu đừng nghe, nó chỉ trêu thôi… Con này, mày đừng bắng nhắng nữa, mẹ tìm bao gia sư nữa cho mày mới đủ đây ()

– My: Khi nào con thấy thích là được, như cái anh nài nài. Đẹp zai, kutoe, tay lại què, quá hay lun ()… Thôi mẹ cứ xuống đi để bọn con học, hí hí.

– Cô Hà: Thế thôi, giờ cô cũng có hẹn phải đi ra ngoài. Tuấn cố gắng kèm em môn Toán thật tốt nhé. Cái My thì nó thông minh nhưng lười nên học hành vẫn lơ mơ lắm. Thế cháu nhé!!!
——

Giờ thì trong căn phòng rộng này chỉ còn lại tôi và My.

– Tôi: Em theo khối V phải không!

– My: Anh không tìm hiểu thông tin học sinh trước khi dạy à!!! (FY, nó nói bằng một giọng rất sẵng, khác hẳn cái giọng lả lướt, “đong zai“ vừa rồi. Con bé này quả không đơn giản như mẹ nó nói, cái chuyện “đếm“ gia sư kia chắc cũng từ nguyên nhân con bé quái thai này mà ra)

– Tôi: … Uhm… Có, nhưng bên trung tâm chỉ cung cấp cho anh về môn em cần phụ đạo thôi. Còn lực học và khối thì thì không có. Mà cái này thì anh nghĩ mình phải trao đổi và tìm hiểu trực tiếp thì mới rõ ràng được.

– My: Anh muốn “tìm hiểu“ tôi như thế nào? (xưng “tôi“ mới láo). Chiều cao, cân nặng, số đo 3 vòng, còn… hay mất??? Hehe, làm gì mà nhìn tôi chòng chọc thế, mà anh đang nghĩ tôi “còn“ hay “mất“ cái gì vậy?

– Tôi: “Còn“ hay “mất“ gốc kiến thức phải không… Thôi đừng có cợt nhả nữa, nói cho em rõ, đây là chuyện về tiền và trách nhiệm. Chứ nếu không phải thì em xong với anh lâu rồi!!!

– My: Ghê gớm vậy á!!! Vậy bỏ qua chuyện tiền nong – trách nhiệm sang một bên thì anh định làm gì tôi???

– Tôi: Giờ trong cái nhà này chỉ còn anh và em, với một người xinh đẹp như em. Theo em nghĩ thì anh sẽ làm gì???

– My: … Anh cũng “cứng“ đấy. Được rồi… tôi đang nghĩ giống anh đây, anh có gan làm chứ…

Tôi lạnh lùng đứng dậy, bước chầm chậm, về phía My. Con bé hơi biến sắc một chút nhưng khuôn mặt ngay lập tức trở lại vẻ bình tĩnh. Một con bé mới sắp sang tuổi 18 mà như thế này thì quả thực là rất khác biệt. Còn cách tầm 1m cuối thì tôi đưa tay phải về phía My…

“Pặc… Khực… “ – Cái My nhanh chóng đưa tay trái lên gạt tay tôi ra, tay phải theo đà thành một cú đấm vòng chếch chéo xương quai hàm tôi. Ra chiêu bất ngờ, liên hoàn và gọn gàng – 100% biết võ rồi. Trong một tích tắc, phản xạ luyện tập trong tôi thức dậy. Chân trụ đứng vững, thân trên và đầu khẽ rút nhẹ về phía sau, vừa đủ để cú đấm của My rơi ào khoảng hẫng. Liền mạch theo động tác lùi người tránh đòn, tôi giơ tiếp tay phải định làm một cú quét ngang phản đòn trong quyền anh. Nhưng kịp định thần lại ngay lập tức vì đây là cái My, là học trò của tôi và chỉ là một con bé… xinh đẹp. Trong chớp mắt tôi chuyển thế đấm thành thế chụp chảo. Chụp ngay lấy cánh tay phải của My rồi thuận theo đà hẫng trước đó xoay vòng My lại rồi áp mạnh người con bé vô bức tường trống sau lưng.

– AAAHHH… ÁÁ.. ÁHHH… – Cả 2 cùng kêu lên thất thanh. Với My hình như là tiếng kêu hoảng hốt khi bị tôi phản đòn bất ngờ và bị ép mạnh vào tường bằng một tư thế “nhạy cảm“. Còn với tôi… thì đen hơn nhiều. Sau một chuỗi động tác liên hoàn vừa rồi, tôi đã sơ ý để tay trái bó bột bị động trong lúc ép chặt vào phần eo thon của My. Một cảm giác đau nhói, âm ỷ phát xuất từ bên trong khiến tim tôi giật thót, loạng choạng lùi lại và ngã bệt xuống đất. Từ cổ tay truyền lên cánh tay một cảm giác râm ran và ê ẩm, hy vọng là nó sẽ không sao.

– Bốpppp… – Một cú tát như trời giáng của My giành cho tôi khi tôi đang còn phân tâm với thương thế ở tay. Lực tát khá mạnh và sốc khiến răng tôi bập vào môi chảy máu và mắt thì nổ đom đóm, sao trời.

– Tôi: Này điên à!!! Con bé này sao ác ôn vậy!!!

– My: Hôm nay tao cho mày chết… Thằng đê tiện… – My gào lên trong trạng thái khuôn mặt đã đỏ hồng và hơi thở đầy gấp gáp. Nó tiếp tục nhảy bổ vào tôi kèm theo những tin nhìn giận dữ. “Mẹ, cái con này bị động kinh à, mình là gia sư chứ có phải bác sĩ tâm thần éo đâu“ – tôi cay đắng nghĩ thầm.

Chật vật trườn ra sau rồi nén đau đứng dậy tôi mới tránh được cú đá tiếp theo của My. Con bé lần này đã rút kinh nghiệm khi thu chân lại rất nhanh, rồi lại tiếp tục lao về phía tôi. Chắc hẳn là nó đã nhận ra điểm yếu từ cánh tay bó bột của tôi nên mới chơi đòn trực diện như thế. Đã vậy thì đành chơi đến cùng với nó vậy. Tôi thủ thế, vờ sơ hở để My tấn công vào phía bên trái tôi. Con bé vừa ra đòn thì tôi bất ngờ cúi gập người xuống quét mạnh chân trụ của nó. Cái My mất thăng bằng ngã sõng xoài, nằm sấp trên sàn nhà. Ngay lập tức tôi lao đến khóa chặt phần thắt lưng, chế ngự hoàn toàn tay và chân của My, khi ấy đang nằm giãy giụa dưới sàn nhà.
*******
Chap 6
Bị khống chế hoàn toàn những phần có thể gia lực trên cơ thể. Sau một hồi giãy giụa, gắng sức thoát ra thì cái My dường như đã mệt lử. Chỉ còn cái miệng cong cớn là vẫn còn chút sức lực.

– My: Bỏ tao ra thằng ch.ó… Đồ mất dậy!!!

– Tôi: Chửi đã chưa!!! Chửi tiếp đi!!!

– My: … Mày… Hic..hic… Hức… Huhuhuuu…

– Tôi: Cũng biết khóc cơ à. Láo lếu thật, dám đánh chửi cả thầy của mình. Học sinh kiểu gì đây???

– My: … Huhuuu…

– Tôi: … Hừ..hmm… Mệt chưa!!! Hajzzz… giờ anh cũng mỏi rồi, tay còn đau nữa. Thế này nhé, giờ để anh nói rõ một lần nữa cho em hiểu rồi hứa là ko được giở trò gì nữa thì anh sẽ thả em ra, được ko???

– My: …. Hức…

– Tôi: Được không???

– My: … Được…

– Tôi: Tốt… Lúc nãy là anh định nhéo tai em thôi, thầy nhéo trò hư là chuyện bình thường. Em nghĩ cái gì mà lại nhảy cồ cồ lên như vậy… Nghĩ anh định ăn hiếp em á??? Hầyyy, chưa đến lân em, nhá. Rồi, giờ anh thả em ra rồi ngồi nói chuyện tử tế. Nếu thấy được thì học anh, không được thì để anh báo lại trung tâm cho họ đổi người. Được không???

– My: Được…

– Tôi: Rồi… Phù!!! Có thấy đau ở đâu… Á..Áiiii (tôi vừa nhổm dậy thì My lập tức cuộn lại, xoay người đạp giả một đá thật mạnh vào đúng cánh tay trái bó bột)… Đồ.. Em… Thôi được rồi, coi như hòa nhé…

– My: Tôi đang nghĩ xem có nên trả luôn cái thù này ko đây?

– Tôi: (ngồi dưới đất ôm tay và nhăn mặt vì đau) Ai daaa… Anh đã nói thật hành động khi nãy của anh rồi đấy. Hiểu hay ko thì tùy… Còn vẫn muốn “chiến“ tiếp thì… anh đ’ hiểu là “chiến” vì lý do gì luôn… Nhưng anh ko chắc là sẽ nhẹ tay như vừa rồi đâu, ban nãy còn coi em là hs của mình nên anh mới như vậy

– My: Còn bây giờ???

– Tôi: Vẫn là hs của anh, trừ khi em giở trò lần nữa….

– My: Vậy vào học thôi, chuyện này coi như tạm qua. Nhưng tôi sẽ ko coi anh là thầy của tôi, đây chỉ là tôi trả tiền cho anh dạy. Là làm công đấy

– Tôi: Tùy em, nhưng giờ phải gọi là “anh“ xưng “em“ khi nói chuyện với anh.

– My: Tôi không gọi.

– Tôi: Vậy thì thôi, anh cũng ko thiếu thốn đến mức chỉ dạy có mình em. Giờ anh sẽ gọi cho mẹ em xin đổi người người cho em…. Tút.. Tút…

– My: … Này… Vậy.. gọi vậy cũng đc. Dù sao thì cũng ít tuổi hơn anh…

– Tôi: Rồi… Vậy bắt đầu lại nhé. Em thi khối V phải không?

– My: Ừ ()

– Tôi: “Vâng – dạ“ đầy đủ chứ, lễ phép ở đâu vậy!!!

– My: Anh rắc rối ít thôi, tôi… em chỉ nói như vậy thôi, gọi anh xưng em là được rồi.

– Tôi: (Mẹ kiếp) – … Thôi đc rồi, toán đến thời điểm này em đã học đến đâu rồi?

– My: Đang học đạo hàm, đồ thị – hàm số và vài cái linh tinh khác.
—–

Qua một hồi hỏi han và test sơ qua thì tôi đánh giá My không bị mất gốc. Học đến đâu chắc đến đó, dù ko quá khá nhưng nếu để thi từ 6-7đ theo sức học hiện tại thì hoàn toàn có thể. Và một điều đặc biệt nữa là con bé này thi khối A chứ ko phải là khối V như tôi đoán mò. Mấy cái đầu tượng ấy theo My nói thì dùng để trang trí và tạo cảm giác cho có người đang ở trong phòng. OMG!!!

– Tôi: Em học toán cũng khá mà, chắc cần thêm gia sư để thi trường top phải ko?

– My: Em chỉ muốn thi trường tầm tầm thôi nhưng bố mẹ thì cứ bắt phải thi vào trường giống của anh. Kể cả không đỗ thì cũng có hồ sơ thi để “chạy“ vào.

– Tôi: Ờ… vậy… em có thích không. Đc vào học trường anh ấy.

– My: Ko phải thứ mình làm ra thì thích sao nổi anh. Ông bà già em chỉ muốn háo danh với mọi người thôi. Đấy, như anh thấy đấy… Đi suốt, có hôm em đi chơi cả đêm mới mò về mà cũng có ai để ý đâu. Nhà cửa lúc nào cũng vắng hoe, may có cô giúp việc nên mới giữ được chút hơi người.

– Tôi: Nãy đến anh chỉ gặp mẹ em.

– My: À ừ… Chồng ốm nên cô ấy xin nghỉ vài hôm.

– Tôi: … Uhm… À.. mà vừa rồi… anh có làm em đau ở đâu ko? Thấy khóc ghê lắm mà.

– My: … Uhm… ko, ko làm sao cả, em chỉ hơi ê tay thôi. Lúc đó khóc là vì sợ… cứ nghĩ anh giở trò khốn nạn thật.

– Tôi: Uhm, giờ nghĩ lại thấy tiếc… Hehe, đùa thôi, lườm gì ghê thế.

– My: Anh… Nè… thế cái tay kia của anh ý… liệu có sao ko???

– Tôi: Anh cũng ko rõ, chiều mai phải đi khám lại xem thế nào. Hy vọng là ko sao.

– My: (Tay chụm chụm vào nhau như cún lạy chủ) – Ui, xin lỗi ông anh nha… Lúc đó em tức đến điên lên ý, giờ nghĩ lại vẫn còn ức nè. Mà anh học võ gì hay vậy, em cũng học Taekwondo 3 năm rồi mà còn bị vậy.

– Tôi: Boxing, đánh đấm loạn xì ngầu chứ ko nhảy nhót đẹp mắt như võ em đâu. Ơ, hehe, anh nói thật chứ có nói xoáy gì em đâu… Anh nghĩ là do anh hay tập thực chiến trên sàn nên mới áp đảo đc em thôi. Mà em đánh cũng khá lắm.

– My: Hajzzz, vẫn thua mà… Anh này, anh tập ở đâu vậy, em cũng muốn học.

– Tôi: Anh tập dưới quê mà, trên này thì chưa… Môn này nữ tập thì hơi nhọc, nhưng tập 1 chút để tự vệ cũng tốt, chứ suốt ngày đâm đầu vào học thì cũng ko ổn… Đc rồi, để anh hỏi thầy cũ xem có quen thầy nào trên này dạy tốt ko. Đằng nào thì anh cũng đang định tháo bột xong sẽ đi tập lại… Mà có thật là em muốn học ko đấy???

– My: Thật mà, mà anh nhớ học cùng em luôn nhé. Có gì giúp em luôn, nhá!!!

– Tôi: Rồi, thôi hôm nay đến đây thôi. Ngày kia anh sẽ soạn đề cương sơ bộ cho em ôn tập dần. Giờ anh về đây.

– My: Ở lại buôn với em lát nữa hãy về. Ở nhà 1m chán lắm!!!

– Tôi: 9 rưỡi muộn rồi, sáng mai anh còn phải học sớm. Thôi anh về đây, xuống đóng giúp anh cái cửa.

– My: Vầng!!!

– Tôi: Ơ… ngoan

– My: Anh nhớ hỏi vụ võ ngay đi nhá!!!

– Tôi: Rồi… Anh về đây. BB em.

– My: BB anh.
*******
Chap 7
Đúng là sau cơn mưa trời càng mát, tận hưởng cái không khí, trong lành ko bụi bặm vào một tối sau mưa. Chạy xe bon bon trên một con đường vắng, để kệ từng cơn gió mát rượi vuốt ve ngọt lịm trên da mặt. Thật sảng khoái và man mác 1 thứ cảm xúc dìu dịu.

– “Ring… Ring …“ – Là Xuân gọi – Mày về chưa? Qua Chùa Láng chơi tý đê, nhanh ko sắp giải tán rồi, chờ mỗi mày thôi đấy!!!

– Tôi: Gần 10h mẹ rồi, ra làm gì nữa.

– Xuân: Cứ ra đi, vẫn còn đông đủ đây, mới có một đứa về thôi. Mày ra …

– “Rầm… Két.. Kétttt… Cướp… Cướp… “ – Tôi ko còn để ý tới lời thằng Xuân đang nói gì nữa vì một loạt tiếng động xe cộ, hô hoán hỗn độn vang lên bên tai. Ngay trước mặt là một cảnh tượng giống như những clip mà tôi đã từng xem trên YT mỗi khi tò mò – Cướp giật.

Chiếc dream của 2 thằng thanh niên ngổ ngáo phóng vụt đi sau khi giật đc một chiếc túi xách. Nạn nhân là nữ giới, đang nằm sõng xoài trên đường cùng chiếc SH bị đổ kềnh càng. Chỉ còn kịp thốt lên những tiếng hô hoán trong tuyệt vọng vì con đường này khá vắng và thoáng người qua lại vào tầm muộn.

Chẳng kịp nghĩ bọn cướp kia manh động như thế nào, cũng chẳng kịp nhớ mục đích của việc tập võ là vì cái gì. Chỉ còn đọng lại cái cảm giác thơm mát của khí trời trong lành khi bất chợt hít vào một hơi khí sâu vì nhịp tim trong người bỗng tăng nhanh một cách đột biến… Tôi gấp gáp tăng ga, chuyển hướng lao thẳng vào chiếc dream ngược chiều. 2 thằng cướp đường còn đang hớn hở với thành quả thu được thì bất ngờ vì bị “tập kích“ trực diện. Thằng lái vặn vẹo, lạng lách cố hết sức để thoát ra nhưng ko còn kịp nữa vì tốc độ và quán tính khi đó là ko hề nhỏ.

– “RẦMMM… Xoẹt.. Xoẹt… Xoẹt… “ – Chỉ cầm lái bằng 1 tay nên tôi ko thể chống lại quán tính khi bị đâm. Văng lên vỉa hè trong trạng thái ko thể kiểm soát, tôi còn lăn lộn thêm vài vòng nữa mới triệt tiêu nổi cái lực quán tính chết tiệt kia để bò dậy. Tình trạng hiện tại thực sự là vô cùng thảm hại vì khắp người tôi tê dại, đau buốt. Toàn thân cảm giác như vô lực vì cơ bắp chưa kịp đàn hồi sau cú sốc va chạm vừa rồi. Nhưng nghiệm trọng nhất có lẽ vẫn là cánh tay trái, giờ thì tôi có thể cảm nhận chắc chắn rằng sẽ phải đi bó bột lại nó một lần nữa. Tưởng vậy đã là đen đủi lắm rồi nhưng như người xưa có câu “họa vô đơn chí“. Vận vào tình thế sắp tới của tôi mới thấy thấm tháp cái câu thành ngữ này.

– ĐCM thằng ch.ó kia, hôm nay tao xiên mày chết!!! – 2 thằng tướng cướp đã bò dậy từ lúc nào, đang lăm le vừa chửi vừa tiến lại gần về phía tôi, nơi trước mặt cũng chính là chiếc túi xách của nạn nhân.

– Anh ơi anh, chạy đi… Mấy thằng kia, cho bọn mày cái túi đấy… Đừng có đánh người ta nữa… – Giọng nạn nhân ở phía xa xa gấp gáp nói trong hốt hoảng.

– ĐMM!!! – Thằng đầu tiên lao vào tôi, bọn này đánh có kế hoạch. Vừa thăm dò, lại vừa đứng sau để hỗ trợ.

Một cước đc tung ngay ra đáp lại pha lao vào của thằng cướp. Bọn cướp đường này chỉ giỏi múa dao dọa người bình thường thôi. Phải như hn mình lành lặn thì đủ sức cho bọn này đi suối mơ một chuyến. “Hự… “ – thằng cướp lảo đảo vì ăn phải một đá vào ngực. Thằng thứ 2 sấn đến huơ huơ con dao gấp trong tay rồi bất ngờ tung ra một cước chứ ko phải là dùng dao. Thằng này ra đòn khá nhanh và mạnh, hơn hẳn thằng đầu. Tôi cố gắng di chuyển toàn thân tránh cú đá đó nhưng những cơn đau ập đến khiến cử động cứng đơ, ko còn độ linh hoạt.

– “Bốp… “ – Cú đá giáng mạnh vào lườn trái cộng với thương tích sẵn có bên tay trái làm tôi đau tới mức phải há miệng lấy hơi vì lực chấn động của cú đá. Tiếp tục lại một pha lao vào nữa, lần này mới là dao thật khi tai phải thằng cướp dùng dao đâm thẳng vào phần bụng dưới của tôi. Nguy hiểm tột cùng, giờ phút căng thẳng trong chân tơ kẽ tóc như tạo nên một phản ứng ép xuất cơ thể tôi bộc phát ra một sức bật to lớn để chống chọi lại với thảm cảnh. Mắt nhìn rõ đường dao, bước chân đột nhiên lanh lẹ lạ thường, tôi lách qua đường dao trong xít sao. Thuận lực vòng tay phải làm một cú móc ngang trúng mang tai tên cướp – một trong những vị trí nhạy cảm để nốc ao đối phương trong boxing.

– “Bụp… “ – Đáng tiếc là thằng cướp kịp né người trong khoảnh khắc thành ra chỉ phải chịu bị ăn một đấm lệch mặt, dù choáng váng nhưng chưa đến độ phải sốc ngất… “Mà sao nãy giờ ko thấy thằng 1 đâu nhỉ, bỏ đồng bọn chạy thoát thân rồi à???“ – Tôi nghi hoặc trong đầu…

– Anh ơi, cẩn thận… Kìa… ÁÁHHHH…!!! – Tiếng nữ nạn nhân hét lên trong thảm thiết và nức nở. Còn tôi thì mắt chợt tối sầm lại, tai ù đi ong ong nhức nhối, đầu nặng chĩu cảm giác như bị nhồi vào sọ những u cục chỉ trực nổ tung… Lại văng vẳng đâu đó những tiếng hô hoán khác nữa, mỗi lúc một nhỏ dần, nhỏ dần. Trước mắt tôi chợt bừng sáng lên hình bố mẹ và em trai thân yêu. Khung cảnh gia đình êm ấm thuở nào hiện ra một cách rõ nét. Âm thanh nói cười như chuông thanh vang vọng mãi không dứt…

“RẦMMM… “ – chiếc xe nhỏ chở cả gia đình đột nhiên văng mạnh rồi lăn lộn nhiều vòng, những tiếng thét, kêu gào, khóc lóc… thưa dần, lịm dần, tắt dần… Bóng tối lại sở hữu toàn bộ không gian, tôi cũng ko thể nghĩ, thể nhớ được gì nữa… Thanh thản để mặc bản thân chìm dần vào cõi vô định sâu thẳm…

Cuộc sống mất mát từng đấy năm, mất tất cả những người thân yêu ruột thịt. Thì cớ sao tôi lại phải sống tiếp chứ. Tôi muốn một giấc ngủ an lành, hạnh phúc, một giấc ngủ thật sâu với tương lai đầy hy vọng. Hy vọng rằng khi tỉnh dậy, mở mắt ra sẽ được thấy gia đình xưa bên cạnh mình. Ko quan trọng là sống hay chết, hư hay thực… Tôi chỉ khao khát đc ở bên gia đình mình như xưa mà thôi… Dù chỉ 1 ngày, 1 ngày thôi cũng đã là hạnh phúc lắm rồi…
*******
Chap 8
Trong tĩnh lặng, trong hư vô, ko trói buộc, ko kiểm soát. Bóng tối râm ran nhưng nhẹ nhàng và thanh thản chứ ko còn nặng trĩu, ngộp thở như trước nữa. Ý niệm dần dần đc gợi mở… tôi đang mơ hay là đang thức? 1 điểm sáng nhỏ nhoi xuất hiện ở nơi xa tít tắp… bé nhỏ… lớn dần… to dần. Tôi sắp thức dậy sau giấc ngủ “hy vọng“ sao… và gđ của tôi… tôi sẽ được trở về bên gđ của mình??? Sáng dần… gần rõ rồi…

– Bác sĩ ơi, bạn ý tỉnh lại rồi ạ, bác sĩ ơi!!! – 1 giọng nói trong trẻo vang vọng, lúc to lúc nhỏ nhưng nghe rất rõ ràng. Trong đó còn có 1 sự quen thuộc nào đấy…

– Được rồi, cứ để yên cho bệnh nhân tự tỉnh lại, đừng đánh thức.

1 thứ ánh sáng vàng rực chiếu vào mắt tôi, chói lòa nhưng ko nhức mắt chút nào. Thêm 1 vật thể cứng rắn, lạnh âm ỉ áp lên khuôn ngực tôi, dò dẫm…

– Đây là mấy ngón tay?

– Tôi: … B.. Ba… ngón

– Bây giờ là mấy ngón?

– Tôi: … Ko… ngón nào…

– Tạm thời ổn rồi, theo phim chụp và kiểm tra thì chỉ bị chấn động não dạng nhẹ. Theo dõi thêm vài ngày nữa nếu ko có biến chứng gì thì có thể xuất viện.

– Dạ, cháu cảm ơn bác sĩ rất nhiều ạ… em cảm ơn chị ạ!!! – vẫn là giọng nói trong trẻo đó đang đối thoại, chắc là với 2 người cùng lúc.

– Tuấn thấy đỡ chưa???

– Tôi: … Um… Uhm… Khát quá… cho mình xin… nước…

– Đợi mình chút… Rồi, từ từ nhé, để mình đỡ… Rồi, uống từ từ thôi nhé…

– Tôi: … Ựcc… Mình… đang ở viện phải ko? Sao đầu mình… buốt quá!!!

– Tuấn cứ nằm nghỉ đi, đừng lo lắng gì cả. Để mình gọi báo cho Xuân biết. Cậu ấy về từ chiều rồi.

– Tôi: Chiều??? Vậy giờ là… lúc nào rồi? Mình vào đây lâu chưa? Sao chẳng có cảm giác… về thời gian gì cả???

– Bình tĩnh đi, đừng lo mà, giờ là gần 9h tối. Tính ra Tuấn vào đây cũng gần 1 ngày rồi.

– Tôi: Điện thoại của mình… đâu rồi?

– Tuấn định làm gì? Đt của Tuấn bị vỡ hết rồi, lúc khám y tá vứt đi rồi, chỉ còn sim thôi… Sao, ừ, đây lấy đt của mình mà dùng nè.

Tôi mò mẫm dò số, may thay danh bạ tôi luôn lưu ra 2 bản cho máy và sim nên giờ mới tìm lại đc số của My. Gọi để báo cho con bé nghỉ tạm 2 buổi học tới với lý do là tôi bận việc. Cái My có vẻ máu học võ thật sự, thấy tôi gọi đến là chăm chăm hỏi ngay xem đã tìm đc lớp boxing nào chưa. Hy vọng là khi học xong, con bé sẽ ko lạm dụng để đánh giả lại thằng thầy đang thương tích đầy mình này

Hãy là người lịch sự khi bình luận.
Tên: (bắt buộc)
Mail: (bắt buộc)
Bình luận:

  • Kuti (07:35 - 10/11/2015)

    Mấy tháng rồi mà chưa ra chap mới thế ad?????

    (Nokia 302)
  • Nguyen hung (21:43 - 10/10/2015)

    Khi nào ra tiếp vậy ad ơi?

    (Nokia C1-01)
  • Kuti (22:25 - 28/09/2015)

    Vẫn chưa ra chap mới ak ad……lâu quá rùi!!!!!

    (Nokia 302)
  • Nguyen hung (19:29 - 16/08/2015)

    Gan ra chua ad oi?

    (Nokia C1-01)
  • Truyện Em Vẫn Chờ Anh
    Truyện Những Ngày Cuối Tháng 4
    Truyện Đã Nhớ Một Cuộc Đời
    Truyện Sóng Gió Cuộc Đời
    Truyện Chị Quản Lí Dễ Thương
    Hieu Nguyen
    Thế Giới Game Mobile
    © 2019 gamevn24h.net