AVATAR ARMY KPAH NINJA
Cập nhật: 15/06/2016 lúc 23:26.

– Ừ, không biết cô Phương biết chưa nữa, gay rồi.

– Thôi tới đâu thì tới.

– Thực ra thì chắc thầy cô nào cũng đã biết em rồi, với lại em cũng chưa vi phạm bất cứ điều gì….

– Có chứ cô!

– Hả? Vi phạm chuyện gì nữa?

– Đi trễ.

– H.. Hi hi… Quỷ không, không phải lúc đùa đâu.

– …………………

Má ơi, nghe giọng cười bên tai tự dưng lòng tôi thắt lại. Hic. Làm cách nào để ngừng những cảm xúc này đây.

– Mà thôi em lo chuẩn bị đi học đi, trưa rồi.

– Ủa mà họp Hội đồng chiều nay hả cô?

– Không, thứ năm.

Vỡi, 2 ngày nữa. Lại phải thấp thỏm 2 ngày nữa.

Chiều đó, tôi bị bà thím “nắm cổ” lại vào tiết cuối. Hài một cái là người dạy tiết cuối méo phải bả, đương nhiên Đặng Mai Phương đã thông báo tin cuộc “họp mặt” 2 thành viên từ lúc ra chơi rồi.

Chiều hôm ấy khi tiếng chuông vang lên báo hiệu giờ ra về nhưng tôi vẫn ngồi yên, cho tới khi đứng lên cho thằng Thắng bước ra ngoài tôi vẫn giữ thái độ điềm nhiên dưới con mắt khỉnh khỉnh của thằng chết tiệt. Nó hại tôi quá rồi.

– Giỏi, ra tới Hội đồng Trường luôn – Bả gằng từng chữ, nghĩ lại thì hình như mấy cô cũng khá là sợ cái “Hội đồng” này.

– Mà hội đồng gồm những ai cô?

Nhìn thấy thái độ méo quan tâm đến mức độ quan trọng của vấn đề thì bà thím bắt đầu nổi ôn lên, nhưng vẫn cố trả lời.

– Thầy Hiệu trưởng, Hiệu phó, các thầy cô Trưởng bộ môn, cô Hương.

– À, ủa mà sao cô biết ra tới Hội đồng?

– ………………….

Chắc hỏi mấy câu nằm ngoài tầm kiểm soát của bà giáo nên bả đứng dậy rồi đi một mạch ra cửa. Và tôi chính thức bị giận 2 ngày cho đến khi cuộc họp Hội đồng diễn ra.
***********
Chap 75
Hội đồng Trường được nhắc đến mấy ngày nay cũng đã tới. Như thường lệ thì thứ 5 hàng tuần bọn học buổi chiều chúng tôi chỉ có 2 tiết thôi, 3 tiết còn lại thì để cho lớp nào có thao giảng dự giờ hoặc họp hội của các thầy cô. Riêng tuần này thì tất nhiên 3 tiết sau sẽ dành thời gian cho Hội đồng Trường.
Chiều 2h nắng nóng chang chang, tôi phóng cái xe đạp tàn tạ về rồi bay lên ghế salon định đánh giấc nồng bất chấp thế sự.
Sợ là sợ đuổi học, mà nghĩ sao chuyện đó xảy ra.
Sợ là sợ tai bay vạ gió đồn đến tai mẹ tôi??
Èo, vừa nghĩ đến đó là tay tôi nó run như cầy sấy rồi. Đã không được đi thi mà còn lùm xùm đánh nhau, hic. Phải ăn nói thế nào đây.
Tính ra điều tôi sợ rất hợp lý và có nguy cơ xảy ra. Vì mẹ tôi là công tác y tế hơn chục năm ở đây rồi, đa số thầy cô trung niên trở lên đều biết hết. Cô Yến còn rành mẹ tôi luôn mà. Chưa kể ba tôi là nhà báo, đó là sự thật chứ tôi không hề bịa ra để hù thằng Thắng. Nói chung cái nhà tôi thuộc dạng… người lớn ai ai cũng biết.
Hết ngồi coi tivi lại nằm dỗ giấc ngủ, chịu không nổi liền lượn xuống rửa hết chén ly để lấy lòng trước mẫu hậu. Mặc dù có thể mẹ tôi sẽ chẳng bao giờ biết chuyện tôi “đánh nhau” ở trường.
Úp cái ly cuối cùng vào rổ thì có tiếng điện thoại, chậc, lại nghe bà thím nổi điên nữa rồi.
Nhưng mà chạy lên nhìn vào màn hình điện thoại thì thấy một số quen thuộc khác.
– Dạ cô.
– Thoát rồi nhé, tổng số phiếu là 8/2 nghiêng về em.
– Ủa sao giống bầu cử vậy cô?
– Ừ, hì. Thôi chỉ làm kiểm điểm là xong. Mai mốt không được dính đến mấy chuyện này nữa nghen.
– Dạ, em cảm ơn cô.
– Hi.
Nằm thêm tí nữa thì ba mẹ tôi về, cũng khá là hài lòng vì hôm nay thằng con cả tự dưng xuống rửa bát mà không phải kêu réo gì hết. Mẹ thì nhìn tôi với cái ánh mắt nghi ngờ kiểu thế nào tí nữa cũng đòi hỏi gì đấy. Chậc, nghĩ sao thế, tôi là người thế nào cơ chứ.
Rồi tầm 7h tiếng chuông điện thoại cũng vang lên, tôi bay lại “đớp” liền.
– Alo!
– Tui nè! – Hic, sao mà giữa tiếng bà giáo với tiếng cô Yến chào hỏi tôi cách xa nhau một trời một vực vậy.
– Biết mà, hề hề.
– Hừ, còn cười cho được. Mấy người bị truất quyền đi thi rồi. Cười đi, cười nữa đi!!!!!
– Ớ, là… là sao? –Giờ thì tôi đơ thiệt rồi các bác ạ, sao tự nhiên mỗi người nói một kiểu, sao kì vậy.
– Sao trăng cái gì, tui nói rồi nha, ở nhà mà sám hối đi, tui mà thấy mấy người ở đâu là tui ….. lột da nấu cháo liền.
Vỡi, nghe cái giọng cố mà nín cười của bả kìa. Sao mà tôi ngu thế không biết, bả xạo 1 phát là tôi tin sái cổ.
– Thôi được rồi, mà ai thông báo cho cô biết tin vậy?
– Cô Hương, hì.
– Hờ, nghĩ sao mà bị truất quyền đi thi mà vẫn có người vẫn cười hì hì cho được.
– …………….
– Không đúng à?
– Giờ mấy người tin là tự tui truất thiệt không? Khỏi cần ai đụng tay vô luôn.
Nghe bả nổi sùng là tôi im re, thu càng liền. Hic, tôi đúng là có tiền năng trở thành một thằng sợ vợ chính cống.
Chậc, người ta nói “Qua cơn mưa, trời lại sáng” quả không sai, giờ cơn mưa “Nguy cơ truất quyền đi thi” đã qua, bầu trời trong xanh, lòng tôi cũng thơm ngát hoa hồng khi nghĩ đến tương lai.
À, mà cái tương lai nó hơi có vấn đề. Thật ra chuyện thằng Thắng tôi vẫn chỉ là hù, tuy ba tôi là nhà báo cỡ xịn nhưng nếu tôi mà có mệnh hệ gì thì chắc ông cũng không dùng báo chí để giải quyết đâu. Công an thì tôi tin chắc là sẽ giúp nhà tôi vì ba tôi chơi thân với Giám đốc Công an Tỉnh, nhưng mẹ tôi chưa chắc gì để ba nhờ đến họ. Vậy là giờ cùng lắm là công an địa phương. Thôi kệ, hù được nhiêu hù, chờ tới cái giây phút tôi phải nằm cáng vô bệnh viện rồi tính. Ngày đó tôi đã đối mặt với cái bọn “xã hội đen đường phố” như thế, nhưng vẫn không có khái niệm sợ hãi cho lắm, vì chắc nói gì thì nói chứ tôi vẫn con xem thằng Thắng là cái thằng ngồi kế tôi trong lớp. Tuy nhiên không thể gọi nó là bạn được.
Mấy ngày tiếp theo thì là cái điệp khúc…
– Nè, làm đi, làm từ giờ… – Bả ngước lên nhìn đồng hồ – Tới 11h rồi ăn cơm.
– Cái gì? Cô giỡn hả? – Bấy giờ tôi mới nhận ra cái số lượng bài mà bả cho, lạy chúa, 35 bài, 1 đề bài là 10 dòng, toàn là những dạng bài khác nhau
– Tui dạy mấy người từ đó giờ mà giờ còn chê hả? Ờ, vậy nâng lên.
– Em lạy cô, nghĩ sao vậy, 35 bài mà làm trong.. trời ơi có 3 tiếng thì làm sao mà làm?
– Dư, nghĩ sao 1 bài được tận 6 phút mà.
– …………….
– Hì hì, làm đi, chủ nhật tuần sau là thi rồi.
Hết nói nỗi, còn dự trù thời gian từng bài cho tôi làm luôn cơ đấy. Hic, cuộc sống luôn vật vã, với bao nghiệt ngã….
________________________
Mà tính ra là tôi lo hão, thằng Thắng hình như có ép phê với những lời hù của tôi, nó án binh bất động, tới khi nó biết tôi vẫn đi thi vòng Tỉnh vẫn không hề nói gì.
Hôm ấy là một ngày đẹp trời..
– Nguyên, cô Phương gọi con nè.
– À.. dạ!
Vừa rửa tay hoàn thành sự nghiệp “rửa chén” vĩ đại ở nhà, thiệt chứ số lượng chén mà tôi phải rửa hôm nay chắc cỡ cái đám giỗ nhỏ luôn chứ ít gì.
– Sao cô?
– Nói chuyện với tui kiểu gì vậy?
– Hê, em nghe.
– Tối nay vô học đi, chủ nhật tuần này là thi rồi.
– Ờ hớ, hehe.
– Gì mà cười dê vậy.
– Ok ok, được rồi, giờ em vào.
– Ừa!
Cúp điện thoại xuống, đang hí ha hí hửng nghĩ thầm trong bụng là vô trong đó học hành mọe gì, vô ôm nhau thì có thì bắt gặp ánh mắt tóe lửa điện của mẹ tôi.
– Nguyên, sao riết rồi mẹ thấy con nói chuyện với thầy cô không nể nang gì hết vậy?
– Uầy, có đâu mẹ, tại..
– Tại cái gì? Được cô Phương cưng riết rồi sinh hư, mày nói chuyện với cô như với bạn mày vậy hả?
– Thôi mà mẹ, thì… cũng thân nên mới nói chuyện k…
– Đừng có lí sự, mẹ mà con nghe lần nữa thì coi chừng nghe chưa?
– Dạ.
Thở dài ngao ngán, khí thế vừa ban nãy của tôi vụt tắt lịm. Mà chắc cũng tại tôi vô ý, nói chuyện hơi to nên bị mẹ nghe. Chẹp, sau này phải be bé cái mồm lại.
Chạy lên thay đồ xong chạy xuống thì lại có điện thoại, đừng nói là bà thím hồi nha. Nhưng khi nhìn vào số hiện lên màn hình điện thoại thì tôi hơi khựng lại, là thằng Khôi?
– Alo.
– ……………..
– …………
– Mày hả? Ừm.. hôm nay mày rảnh không?
– Ờ rảnh.
– Vậy tí ra bờ sông gần nhà mày nha. Ra đó nói chuyện cho thoáng.
– Ờ, ok. Vậy… 8h nhỉ?
– Ừ.
Vừa cúp máy xuống là tự dưng tôi đơ, ôi lạy chúa cứu rỗi, tự dưng sao tôi lại điên đến mức quên khuấy chuyện phải đến nhà bà thím vầy nè. Hic. Điên rồi.
– Alo?
– À cô.. à.. dạ cô, hôm nay chắc em không tới được, có việc rồi.
– Sao tự nhiên “Dạ cô”?? Ù ôi, ngoan ghê ta – Cái giọng chọc chọc đúng là ghẹo gan người ta đây mà.
– Thì.. có chuyện gấp.
– Ừ, thế cũng được. Mai học bù.
– Ợ.!
– Gì chứ chuyện này đơn giản lắm. Vậy thôi nha, hihi.
Đù, gọi điện xong ức chế hơn ~~ Bả không thể nào đối xử với tôi một cách thùy mị hơn sao? Suốt ngày cứ…
Ngồi lần quần đến 8h thì tôi xách xe dong thẳng, mẹ thì cứ tưởng tôi vào nhà cô giáo vì mang theo hẳn một cái cặp “ngụy trang”. Chẹp, cái gì cũng phải có hạ sách.
Ra ngoài bờ sông, ngồi ở chỗ quen thuộc thì tầm 10’ sau thấy thằng Khôi mò tới. Trước tới nay trong tất cả những thằng bạn, thằng Khôi là đứa điềm tính nhất, làm cái gì chắc cái đó. Tôi quý nó cũng là quý ở chỗ nó tâm lý, biết suy nghĩ cho bạn bè.
– Tới lâu chưa?
– Cũng mới, mà sao vậy? Hẹn ra đây có gì giải bày với anh hả? – Tôi cố đùa câu cho bầu không khí đỡ ảm đạm. Chứ mà nếu ai muốn tự tử, nhìn mặt thằng Khôi lúc này bảo đảm không còn gì nuối tiếc luôn.
Từ từ ngồi xuống bên cạnh tôi, lúc đó tôi còn nhớ như in là nó hơi nhéch môi lên cười, nhưng nụ cười đó rất nhanh sau đó đã vụt tắt.
– Thật ra mấy hôm nay tao cũng đã suy nghĩ rất nhiều.
– Chuyện gì?
– Tao với Quỳnh có chuyện rồi. – Vừa nói xong câu đó nó thở hắt ra – Tao cũng chẳng biết phải giải quyết thế nào nữa.
– Cãi nhau lúc nào?
– Ừm.. mấy lần trước Tết, rồi mùng 3 có nói nữa. Rồi xong.
– ………………
– Thực ra chuyện này tao đã suy nghĩ rất lâu, tao không biết là có nên nói cho mày biết không. Tao từng nghĩ nên kể cho thằng Cẩn, nhưng nó đang mắc lo cho chuyện của nó.
– ……………..
– Rồi tao cũng đã rất muốn nói với mày, nhưng tao không có dũng khí.
– Sao lại dũng khí?
– Vì chuyện này… liên quan tới mày.
– Nói rõ tao nghe – Tôi im lặng nhìn thằng Khôi, hay thật, cũng tại nơi này ngày trước, tôi cũng đã ngồi cùng thằng Cẩn, nhưng nó chỉ muốn giải bày cho tôi nghe, còn thằng Khôi? Tôi biết sự khó xử trong lòng nó, nhưng tôi không thể mở lời trước được.
– Cái thư tỏ tình khi trước của mày ấy…
– Ừ!
– Tao vô tình phát hiện ra chủ nhân của nó.
– …………..
– Đoán đi!
– Là Quỳnh!
– ………………….
Tôi thở dài rồi nhìn ra bờ sông, ánh đèn buổi tối chiếu xuống làm sáng lên những dòng nước đang sóng sánh…
Im lặng một hồi thì thằng Khôi lên tiếng.
– Nguyên!
– Sao?
– Mày cho tao xin lỗi.
– Hửm? – Tôi nhìn qua – Chuyện gì?
– Tao từng có ý… hận mày.
– ……………….
– Hồi trước khi mới làm bạn với nhau, tao thấy mày cũng giống tao, cũng là những đứa muốn thể hiện mình.
– Ừ!
– Rồi một thời gian sau tao mới nhận ra là mày khác tao. Mày chẳng cần làm gì cũng nổi trội, cũng được mọi người yêu quý. Tao có một thói rất xấu, đó là ghen tị.
– ……………..
– Nhưng từ khi quen Quỳnh, tao cảm thấy tao không nên như vậy. Dù sao thì ông trời cũng mang Quỳnh tới cho tao. Nhỏ là người bạn gái mà tao nghĩ, bất cứ thằng con trai nào cũng mơ ước.
– Ề, mày văn chương thế..
– Thật mà, nhỏ luôn quan tâm đến tao một cách dịu dàng nhất, nói chung mọi thứ đều ngon lành, không chê vô đâu được hết á. Những điều đó khiến tao dần quên đi ấn tượng ban đầu về nhỏ.
– Ấn tượng gì?
– Là nhỏ thích mày. Haha.
– ………………
– Thiệt mà, lúc đầu khi tao còn cua là nhỏ luôn hỏi han về nhóm mình, và luôn kín đáo hỏi thăm mày.
– ………………
– Tao nhận ra liền vì trong đầu tao luôn có cái cảm giác là mày luôn thu hút, thằng Cẩn cũng từng nói là có thể nhỏ Hạnh sẽ thích mày, và khi nói chuyện với nhỏ Quỳnh thì cảm giác đó tao biết là nó đang tồn tại. Haiz, tao có sai lầm khi nói ra những điều này không nhỉ?
– Khôi, mày coi tao là cái gì cũng mày?
– Bạn thân.
– Mày.. hiểu rõ ý nghĩa 2 từ đó không?
– Tất nhiên rồi thằng khốn, tao chỉ đang kể lúc mà cái lòng ghen tị của tao nó trào lên thôi, còn bình thường thì tao biết, mày luôn cố gắng bằng hết sức mà. Cái lòng ghen tị nó luôn sai, tao biết.
– Thế giờ còn không?
– Hết rồi.
– Hay vậy? Ha ha.
– Vì hôm mày bị thằng Thắng đánh, tao nhìn thấy, thiệt, lúc đó tao cũng cảm giác mình đau y như mày.
– ………………
– Haiz.. cuộc đời thật khó đoán đúng không, trong cái giây phút mà tao nghĩ mình có tất cả thì hóa ra mình chẳng có gì hết.
– ………………
– Sao mày im re vậy?
– Tao nói cái này nhé Khôi. Thực ra lúc trước tao với thằng Cẩn có nghi ngờ qua là nhỏ Quỳnh chính là người viết thư. Vì nhìn thấy tờ giấy trong cặp của nhỏ Quỳnh có chất liệu y hệt với tờ giấy mà khi xưa tao gửi thư hồi âm từ chối. Sau thì nghĩ đó là nhầm lẫn. Nói thật với mày chứ chính tao cũng không dám nghĩ đến khả năng đó. Vì nếu vậy làm sao tao còn mặt mũi nào để nhìn mày.
– Ừm.
– Rồi giờ mày kể tao nghe chuyện này, haiz, Khôi à! Mày nên biết nhỏ Quỳnh là một người rất sâu sắc. Mày đọc bức thư tỏ tình đó rồi nhỉ? Rồi biểu hiện của nhỏ từ đó giờ?
– Ừ, có đọc.
– Thì thế, mày nghĩ người sâu sắc đó sẽ quen mày khi vẫn còn đang thích tao?
– ……………..
– Khôi à, không có chuyện đó đâu, tao đảm bảo. Vì những người như vậy người ta luôn đoán được cảm giác của người khác. Bản thân tao luôn nghĩ rằng vì nhỏ Quỳnh thật sự thích mày, mới tới với mày. Chứ mày nghĩ đi, cái hành động lừa mình dối người sẽ chỉ mang lại đau khổ thôi.
– ………………
– Qua khứ rồi Khôi.
– Ừ.
– Để cho nó ngủ yên đi, đừng bận tâm nữa. Nói gì thì nói, tao vẫn luôn coi mày với thằng Cẩn là bạn thân. Vẫn là anh em sống chết có nhau.
– Tao cũng vậy.
Nhìn tôi, thằng Khôi nở nụ cười rạng rỡ, cứ như cái hôm mà nó đãi chầu lẩu ăn mừng nó quen được nhỏ Quỳnh. Tôi thích cái cười vô tư lự và đầy hạnh phúc đó của nó.
***
Qua chuyện này tôi đã ý thức được thì ra thằng Khôi méo phải tiên hay thần thánh gì. Nó cũng có những lúc nói nhiều, những cảm giác ghen tị hoặc những lúc không kiềm chế được mình. Ừ thì chẳng ai hoàn hảo, chẳng ai có thể khống chế “Hỉ, nộ, ái, ố” của mình một cách hoàn hảo cả.
Phải nói một điều nữa là từ trước tới nay, tôi ít khi khóc. Nhưng nếu có những chuyện nhạy cảm đụng đến mẹ, mấy dì cậu bên ngoại, bà Phương thì tỉ lệ rớt nước mắt là 50:50. Còn bạn bè? Tôi từng nghĩ sẽ chẳng bao giờ mình khóc vì chúng nó, ít nhất là cho tới thời điểm hiện tại, nhưng tôi lầm.
Tôi bị dụ đọc truyện Hoa Thiên Cốt, đó là kiểu sư đồ luyến =)))) gặp đồng minh đây sao. Rồi có những cảnh tình cảm trong đó tôi thấy tụi con gái khóc hết nước mắt, này nọ nọ kia, nhưng chẳng có tí gì cảm động. Tuy nhiên, khi đến khúc tựa như tình cảnh này của tôi, tức là người bạn thân của mình thích người thích mình. Cho đến lúc cuối được giải bày tất cả, được nói lên những cảm xúc được chôn giấu rồi thanh thản ra đi, lúc đó mới thấy Tình bạn nó tuyệt vời đến thế nào. Và tôi đã khóc, như một…. thằng điên ~~ nếu tụi con gái biết chắc bị cười cho thối mặt vì chả ma nào khóc khi xem cái cảnh đó như tôi.
**********
Chap 76
Chiều hôm sau, tôi và thằng Thắng lại bị triệu tập xuống phòng giám thị của trường. Lần này người ngồi đối diện là cô Như giám thị nên tôi cũng thấy bớt căng thẳng hơn.

Truyện Đơn Phương
Truyện Ở Cùng Với Gái
Truyện Anh Không Bỏ Game Đâu
Truyện Tán Gái Cùng Cơ Quan
Truyện Ranh Giới
Thế Giới Game Mobile
© 2024 gamevn24h.net