AVATAR ARMY KPAH NINJA
Cập nhật: 03/08/2017 lúc 20:36.

Truyện: Cô Bé Đáng Yêu
Tác giả: cbdy.h95
Trạng thái: đang viết
 
Chapter 1
“…Hôm nay, trên con đường quen đi học quen thuộc về. Cũng như mọi ngày tôi cứ thế từ từ dạo bước trên đường chỉ khác là bỗng dưng có 1 tiếng gọi ở phía sau lưng.
-Bạn có đi chung với mình không? Mình cũng đang đi về đằng đó.
Thì ra là 1 cô gái ngồi trên 1 chiếc xe đạp điện với gương mặt xinh xắn nhìn rất đáng yêu.
Bỗng tôi chết lặng đi trong 2 giây khi thấy khuôn mặt đó.
-Bạn…bạn sao vậy.
Cô gái hỏi tôi khi cảm thấy biểu cảm lạ thường có lẽ quá lộ liễu trên khuôn mặt của tôi.
-Bạn đang nói với mình sao.
Tôi hỏi lại để xác nhận lại xem đúng là cô gái đó đang nói chuyện với mình hay không khi giật mình bị cô gái hỏi tiếp.
-Chẳng bạn thì ai. Bạn nhìn xem quanh đây có ai ngoài mình với bạn không?
Nói rồi cô gái cười 1 cái, 1 nụ cười tỏa nắng. Tôi chết lặng đi 2 giây lần thứ 2. Có lẽ lại thấy khuôn mặt ngơ ngác của tôi cô gái liền nói tiếp.
-Thế nào, có đi không bạn.
-C…có…có chứ…cho mình đi… đi chung nhé. Hihi.
Lúc đó tôi cố gắng nở nụ cười thật tự nhiên nhất để tự trấn an tinh thần. Ngồi lên xe, ban đầu tôi cảm nhận đc một cái gì đó rất thơm. Thì ra là mùi hương từ mái tóc của cô gái đang tung bay trong gió ngay phía trước mặt tôi. Vì là ngồi sát sạt nhau nên tôi cảm nhận đc rất rõ mùi hương đó. Nhưng có lẽ là cảm thấy hơi yên lặng. Cô gái lên tiếng bắt chuyện hỏi tôi.
-Nhà bạn ở đâu.
-Nhà t đi về phía kia. Gần đoạn ngã tư ABC ấy bạn.
Tôi chỉ tay về hướng nhà mình nói với cô gái.
-Vậy à, mình cũng đi hướng đó gần chỗ XYZ đó.
-Vậy là 1 đoạn nữa bạn cho mình xuống chỗ ngã tư rẽ đó nhé. Bạn phải đi 1 đoạn nữa đúng không?
Tôi hỏi cô gái.
-ừ, đúng rồi đó bạn. Hihi.
Lại im lặng tiếp, đươc một lát tôi hỏi cô gái.
-Bạn học K bao nhiêu.
-Mình học K… đó bạn. Hihị.
Thì ra là bé này nhỏ hơn anh 2 tuổi liền nhé. Còn chưa kịp nói nói cái suy nghĩ đó xong thì tôi phát hiện ra rằng chúng tôi đã thấy gần đến đoạn ngã tư rẽ đó. Bỗng dưng tôi lại có cái cảm giác không muốn rời khỏi chiếc xe đó. Nhưng rồi tôi cũng đành lên tiếng.
-Bạn ơi, tới ngã tư rồi bạn cho mình xuống chỗ này nhé.
Cô bé chẳng nói gì hết chỉ khẽ gật đầu một cái rồi đi chạy xe chậm chậm sát vào lề đường. Bước xuống xe mình liền chào em.
-Cám ơn bạn nhiều nhé, mình đi về đây. Chào bạn nhé.
-ừ, chào bạn nhé. Hihi.
Rồi cô bé lại mang cái nụ cười hút hồn đó làm cho tôi đơ tập 3 và đưa tay chào tạm biệt. Tôi thề là từ lúc sinh ra tới giờ tôi chưa từng thấy ai có nụ cười đẹp như vậy. Và rồi cuối cùng cô gái ấy cũng vặn ga về luôn. Nhìn theo bóng dáng khuất dần sau ngã rẽ. Tôi bỗng dưng nở một nụ cười và có một ý nghĩ nhất định phải làm quen với cô gái này. Trường tôi cũng phải nói là khá đông sinh viên đó nên chuyện tìm hiểu được cô bé cũng không phải chuyện dễ. Cơ mà, tôi đã biết được cô bé học dưới tôi 2 khóa và nhà lại cùng hướng về nhà tôi nên ok. Quyết tâm thôi. …”

**********
Chapter 2
Từ buổi chiều hôm đó về lòng tôi vẫn cảm thấy nao nao vì một cô bé đó. Đêm nằm mãi không ngủ được tôi nghĩ ra một kế hoạch mang tên “Thập Diên Mai Phục”. Từ ngày mai tôi sẽ chờ cô bé đi học về và đi theo coi nhà cô bé ở chính xác chỗ nào để tiện “quan tâm” bé hơn. .
Buổi sáng hôm sau không có gì tôi vẫn đi học như bao ngày bình thường khác nên thôi tua qua nhé. . Buổi chiều hôm ấy tôi chỉ học có 2 tiết đầu. Chẳng biết làm gì cho hết buổi để gặp cô bé. Thôi thì đi dạo trong trường một chút vậy trường mình cũng đẹp lắm mà. . Đi loanh quanh mỏi hết cả chân tôi chẳng biết đi đâu nữa đành đi về phía chiếc ghế đá bên hồ ngồi hóng gió vậy. Ngồi đó mà thỉnh thoảng lại bỏ điện thoại ra ngó giờ, ‘bao giờ mới tới 5h20 đây để mình được gặp bé’. Chưa bao giờ mình lại muốn thời gian trôi qua nhanh như lúc này đây. Ngồi nghĩ vẩn vơ bỗng dưng mình chợt nhận ra một điều là: ‘cô bé này đi xe đạp điện mà chẳng lẽ đợi cổng trường lát em ra thấy mình thì sao. Nếu cô bé để ý mình thì không sao mình còn có cơ hội đi nhờ xe bé nữa , cơ mà lỡ bé phớt hoặc không nhìn thấy mình thì phải làm sao mà đuổi theo cô bé tới nhà được. Không được mình phải đi mượn xe thằng bạn để phòng trường hợp 2 xảy ra’.
Tôi liền đưa tay vào túi móc ra chiếc điện thoại gọi ngay cho thằng bạn nó trọ ở ngay cổng trường nhưng có xe máy vì nó bảo mang xe lên trường nhiều lúc cần đi đâu cho tiện đỡ phải thuê xe.
-Alô, Tuấn hả có nhà không tôi qua nhà nhờ cái này tí.
Tôi nói ngay sau khi nghe thấy đầu dây bên kia có người bắt máy.
-Ừ có, qua đi.
Cúp máy xong liền đi một mạch về phòng thằng bạn. Đến phòng thằng Tuấn, nó hỏi ngay lý do mượn xe. Tôi liền kể một cho nó nghe từ đầu đến đuôi sự việc. Kể xong tôi bị thằng bạn chọc cho, nó nói:
-Ái chà chà…tiếng sét ái tình gớm…bla…bla…
Nói chuyện với nó chán chê thì cũng đến 5h. Tôi lấy xe nó đi ra cổng trường đợi bé. Tôi phải ra đó trước 20p vì trường tôi có hôm thầy cô giáo có hôm cho ra sớm hơn trước khi hết giờ. Tôi dừng xe ở cổng trường, tự nhiên lại nghĩ: ‘bây giờ mình đứng đây mà em đi ra thấy mình, mà mình đi theo em luôn không một chút chờ đợn thì chẳng hóa ra mình đứng đây chỉ là để đợi em ra mà về cùng thôi không à. Không được phải kiếm chỗ nào núp mới được’. Tôi liền chạy xe vào quán nước bên đường đối diện cổng trường ngồi đợi vậy.
*17h20: Tiếng chuông báo kết thúc tiết học vang lên cũng là lúc mà mọi người bắt đầu đi ra về. Căng hai con mắt lên để tìm kiếm cô bé. Nhưng không thấy đâu cả, chắc cô bé đang lấy xe.
*17h30: Vẫn không thấy. ‘Chắc bé bận gì nên ra muộn chút’. Tôi thầm nghĩ.
*17h40: Khi này sân trường đã không còn có ai nữa rồi. Tôi đang mang cái bộ mặt đưa đám ra trả tiền nước rồi trả thằng bạn cái xe. Qua tới chỗ nó biết ngay là tôi không gặp được cô bé đó vì cái bộ mặt của tôi lúc này đã nói lên tất cả. Ra khỏi cửa phòng tôi nói với lại thằng Tuấn:
-Tôi còn làm phiền ông dài dài. Có được không?
-Ok, vô tư. Tuấn đáp. Rồi tôi chào nó cái xong tôi về nhà luôn.
Về tới nhà, Linh-em gái tôi đang nấu cơm hỏi:
-Anh làm gì mà về muộn thế?
Tôi đáp:
-Ừ, Anh có việc chút ý mà.
Không nói gì nữa, tôi trở lên phòng thay đồ và đi tắm. Buổi tối chẳng có gì cả nên thôi tua qua . Đến lúc đi ngủ tôi lại trằn trọc khó ngủ và lại nghĩ tới cô bé kia. Quyết sáng mai dậy sớm qua ngã tư XYZ (đoạn mà hôm trước cô bé đưa tôi về và cho tôi xuống) đó chờ cô bé xem có đi học qua không. Nghĩ là làm, sáng sớm hôm đó tôi dậy từ 5h15. (Chẳng biết mọi người thế nào chứ tôi lười dậy muộn lắm. Bình thường đi học sáng tôi hay ngủ nướng tới 6h20 mới dậy cơ, mùa đông cang lười ). Hôm nay được hôm đọt xuất dậy sớm khiến Linh nó còn hỏi:
-Hôm qua a có ăn nhầm cái gì không mà hôm nay dậy sớm vậy?
Tôi không giải thích gì thêm chỉ nói mỗi :
-Ừ.
Xong đi thằng vào nhà vệ sinh. Xong xuôi ăn sáng xong qua nga tư XYZ luôn. Đứng đó chờ hoài mà chẳng thấy cô bé đâu. Lại còn được tặng thêm những ánh mắt dò xét của mấy người đi đường chứ. Hix . Ngó qua ngó lại lượt nữa mà vẫn chẳng thấy ai. Bỏ điện thoại ra coi giờ. Ôi thôi! Mẹ ơi, còn 5p. Từ ngã tư XYZ đến đó là 1km. Tôi chạy với tốc độ ánh sáng để tới lớp (hi, đùa thôi chạy nhanh nhất có thể ). May quá tới lớp thầy chưa tới. Qua chỗ thằng Tuấn ngồi, nó hỏi chọc tôi luôn được:
-Ông vừa sáng đã tắm rồi cơ à, ghê vậy.
Rồi nó cười với điệu cười đáng ghét .
-Tôi đợi cái em tôi kể với ông đó, ở đoạn ngã tư XYZ hôm em ý thả tôi xuống chỗ đó ý. Đợi xem em có đi học không để đi theo xem em học phòng nào rồi lát qua đó đi theo em mới biết đc nhà em đó chứ. Cơ mà đợi hoài mà không thấy đâu. Không để ý đến 6h55 mới xem đồng hồ nên chạy 1 mạch qua đây đó. Thật là sáng sớm đen không tả nổi. Hix.
Thằng Tuấn được thể chọc tôi cả buổi, nào là ‘chắc em đó trốn ông đó..bla…bla’. . Trong tiết học cũng chẳng có gì. Hết tiết thì lại về nhà với mẹ thôi . Buổi chiều hôm đó của tôi vẫn giống như hôm trước. Ngày hôm sau, hôm sau nữa, nữa…vẫn không thấy bóng dáng cô bé. Chẳng lẽ chỉ có duyên gặp một lần thôi sao. Hix. Và đến một ngày đẹp trời, tôi đi học về tắm xong. Lên tầng 2 ra ngoài hiên đứng hóng gió. Ngó xuống phía dưới bỗng dưng tôi thấy một ai đó đang đứng với Linh không rõ mặt lắm. Nhưng có lẽ khá giống với cô bé tôi gặp hôm bữa. Xác nhận xem có đúng không tôi liền chạy ngay xuống dưới ngó xem có đúng là cô bé không nhưng hẳn là không để người đó nhìn thấy tôi.

**********
Chapter 3
Và đến một ngày đẹp trời, tôi đi học về tắm xong. Lên tầng 2 ra ngoài hiên đứng hóng gió. Ngó xuống phía dưới bỗng dưng tôi thấy một ai đó đang đứng với Linh không rõ mặt lắm. Nhưng có lẽ khá giống với cô bé tôi gặp hôm bữa. Xác nhận xem có đúng không tôi liền chạy ngay xuống dưới ngó xem có đúng là cô bé không nhưng hẳn là không để người đó nhìn thấy tôi. . Xuống tới nơi, tôi khẽ mở cánh cửa sổ ra nép bên cánh cửa nhìn ra ngoài. Thì đúng là cô bé thật rồi, không thể nào mà sai được. Cơ mà tại sao cô bé kia lại quen với Linh nhỉ.
Khoảng 15 phút sau, Linh vào nhà tôi vội vã hỏi ngay:
-Em đứng với ai ở ngoài cổng nãy giờ đó?
-Cái Nhi học cùng lớp với em.
Nghe câu trả lời của Linh tôi có cảm giác vui vui vì đây chính là cơ hội thăm dò làm quen với cô bé chứ đâu. Lúc đó tôi chỉ cười cho qua xong rồi ‘ừ’ với nó một tiếng cho xong rồi đi lên phòng tiếp. Tối đó, sau khi ăn cơm xong. Tôi sang phòng của Linh, lúc vào thấy nó đang học bài. Tôi vỗ vai nó rồi nói:
-Linh quay qua đây anh hỏi chút nào.
Nó quay sang nhìn tôi với ánh mắt dò xét:
-Anh muốn hỏi gì em?
-Anh hỏi chuyện về cái bé gì nhỉ? À, Nhi…Nhi…học cùng lớp em đó.
Nó cười cười với điệu cười rất chi là gian nhé, hix. Rồi cuối cùng nó cũng chịu trả lời tôi:
-Anh trai của em thích Nhi rồi hả?
Bị bắn trúng tim đen. Mặt tôi bỗng dưng đỏ lên ngượng ngùng. Nhưng tôi vẫn cố gắng chối một cách yếu ớt:
-Anh hỏi vậy thôi chứ có gì đâu.
-Lại còn cãi nữa, cơ mà không phải thì thôi. Tưởng anh thích em bày kế cho chứ, không thích thì thôi.
Nói rồi nó quay qua học bài tiếp. Nghe thấy cũng hợp lý đấy, kể ra có Linh giúp thì lại càng hay. Thôi thì đánh năn nỉ nó vậy.
-Ừ, được rồi. Cũng gọi là hơi hơi thôi. Nhưng em hứa là phải giúp anh đó, thành công sẽ có thưởng. .
Nghe thấy vậy Linh liền hăng hái chuyển qua phía tôi:
-Anh nói đó nhé, nói lời giữ lời đó. Hihi.
-Ừ, anh hứa được chưa.
-Vậy bao giờ anh bắt đầu?
Linh hỏi tôi tiếp.
-Ngày mai luôn cho nóng, haha.
-Làm gì mà sốt lên nvậy anh?
-Anh nhắm trúng cô bé này từ…từ…mấy bữa nay rồi.
Biết mình nói hớ là đã biết cô bé trước nhưng trót nói ra rồi nên đành nói luôn vậy.
-Bữa trước anh đi hoc về thì cô bé thấy anh đi bộ nên cho đi nhờ xe. Đại loại như thế đấy!
Tôi nói tiếp khi thấy nó nhìn tôi bằng ánh mắt nghi hoặc. Nghe tới đây con bé phì cười làm cho tôi ngượng chín mặt luôn. Tôi làm mặt nghiêm túc nói với nó:
-Anh nói chuyện nghiêm túc mà em cứ cười anh là sao. Hix. :(.
Nghe tôi nói như thế nó cố không cười thêm cũng chẳng chọc tôi thêm nữa. Định về phòng luôn thì ra đến cửa mới nhớ ra mục đích qua đây.
-À quên, Linh…Linh…mai em đi hoc không? Tiết mấy? Phòng nào?
-Em có anh, tiết 3-4, phòng …
-Ừ, được rồi hoc tiếp đi anh về đây.
Đi ra cửa mà nó còn cố gọi với hỏi theo:
-Mà anh hỏi làm gì cơ?
-Mai em khác biết?
Bỏ lại đúng câu đó ở lại. Tôi về phòng và …ngủ tới sáng.
Sáng sớm bảnh mắt ra tôi đã cầm điện thoại gọi cho thằng Tuấn. Đợi đầu dây kia bắt máy, tôi nói luôn:
-Ê, hôm nay ông đi hoc sớm chút tôi nhờ cái này nhé.
-Gì thế, sao phải đến sớm?
-Có việc mà, đến sớm nhé.
-Rồi ok.
Cúp máy, tôi liền bật dậy với tâm trạng phấn khởi cực kỳ. Vscn xong tôi liền cắp cặp tới lớp luôn, quên cả ăn sáng. @@.
Tới lớp đợi mãi mới thấy thằng Tuấn đến.
-Ông làm gì mà giờ mới tới?
Tôi cằn nhằn khi 6h55 mới thấy nó mò mới. Tôi nói tiếp chẳng để thằng Tuấn giải thích lý do đi muộn luôn. Ghé sát vào tai nó tôi nói:
-Lát tiết 3-4 cúp học nhé.
-Làm gì cơ? Thật à?
Nó thốt lên vì tôi nói như vậy?
-Ừ, lát theo tôi khác biêt?
-Ừ, biết vậy.
Trong 2 tiết hoc đầu tôi chẳng thể học được gì, thằng Tuấn thỉnh thoảng quay sang lắc đầu tỏ ý không hài lòng.
Hết 2 tiết đầu. Tôi liền kéo thằng Tuấn đi liền tới phòng … nơi mà Linh và cô bé kia hôm nay học. Vào tới lớp tôi kéo nó ngồi xuống bàn cuối dưới góc. Nhìn lên phía trên toàn mấy em mặc cái áo K… thằng Tuấn đã hiểu rõ mục đích tới đây của tôi liền nói:
-À hay quá ha. Thì ra cúp học để tới lớp em kia của ông hả?
Tôi chẳng nói được gì chỉ cười cười. Nhìn thấy cô bé bước vào lớp tôi lay lay tay thằng Tuấn chỉ vào em.
-Ái chà chà, thể nào mà hút được hồn bạn t…Ơ…ơ, Hoàng kia không phải em gái ông à, sao cũng ở đây, chẳng lẽ cũng như ae mình?
Đang nói giở câu bỗng thằng Tuấn thốt lên khi nhìn thấy em gái tôi cắp cặp tới ngồi cạnh cô bé.
-Không có đâu, nó học cùng lớp em kia mà. .
Nghe tôi nói xong, nó tạt đầu tôi cái.
-Trời, thế ông rủ tôi qua mai phục làm gì nữa? Về hỏi toét cái là ra nhà em ý thôi.
Ừ nhỉ sao tôi không nghĩa ra nhỉ? Thôi thì đành bịa ra một cái lý do cho đỡ quê vậy.
-À…à thì…thì tôi đếnđể nhìn em ấy? Rủ ông đi cho vui. Với lại để có người cùng quan sát và nhận xét cho tôi.
-Ừ. …
Rồi 2 thằng chẳng nói gì nữa vì cũng đến giờ vào lớp rồi. Tiết này là môn Toán Cao Cấp 2 của thầy Quân. Trước tôi cũng học thầy này, cơ màchắc thầy chẳng nhớ bọn tôi đâu mà. Thế nên tôi cứ cúi cúi, liếc liếc qua cô bé. Đang chăm chú nhìn cô bé một cách say sưa bỗng nghe thấy tiếng một ai đó nói bên tai:
-Thầy vừa làm xong một bài mẫu thầy mời bạn này lên bảng làm bài cho thầy.
Thầy chỉ ngay vào tôi, và rồi tất cả những ánh mắt đều hướng về phía. Không ngoại trừ Nhi và Linh. Tôi ngơ ngác hỏi lại:
-Em á thầy?
-Thế còn ai vào đây nữa? Lên bảng làm bài coi, không làm được bài thầy mời ra khỏi lớp.
Đành đi theo thầy lên bục giảng. Mà chẳng biết thầy dạy tới đoạn nào nữa. Nhìn vào cái bài thầy đưa mà tôi cảm thấy rất bình thường làm loáng cái là xong rồi. Phủi tay đi xuống, vẫn không hiểu chuyện gì xảy ra khi thấy cả lớp ồn ào bàn tán cái gì đó. Đợi tôi về tới chỗ, thầy chậm rãi nói:
-Ừ, chính xác, đúng đáp án rồi đó. Nhưng mà phần này thầy chưa có dạy, tiết 2 thầy mới dạy phần này.
Nói xong thầy giáo cười lớn rồi sau đó đồng thanh cả lớp cười theo. :(.
Trời ơi là trời bị thầy gài rồi. Đen thế không biết. Cúi cúi mặt xuống liếc liếc qua bên cô bé Nhi kia và cả con bé Linh nữa. Chúng nó nhìn tôi như vật thể lạ ngoài hành tinh ý. :(.
Ra chơi tiết 3, con bé Linh nhà tôi không kiêng nể gì anh trai nó lao thẳng xuống chỗ tôi và nói:
-Anh hay quá ha, đã cúp học qua đây còn không chịu ngồi yên hả?
-Em đi lên đi kẻo Nhi nó biết mình là anh em thì lộ kế hoạch lắm.
Tôi huých vai nó và nói. Nhận lại được câu trả lời tỉnh bơ:
-Em nói từ hồi nãy rồi.
Rồi không nói gì nữa đi về phía bàn của nó. Thôi kệ nó đi tôi quay sang ngắm em Nhi tiếp. Cơ mà vừa quay sang đã thấy em đang nhìn tôi. Bối rối quá tôi đành giả vờ quay qua thằng Tuấn nói chuyện.
Nói một lát tiếng chuông vào tiết 4 cũng vang lên. Ngồi trong giờ có 50phút mà cứ như 1 thế kỉ không bằng sao mà lâu vậy ta. Rồi cuối cùng tiếng chuông cũng một lần nữa vang lên. Như được giải thoát tôi liền bảo thằng Tuấn ra lẽ kẻo gặp thầy thì khó xử lắm. Đang chuẩn bị đi ra thì thầy giáo đi xuống. Tiếng thầy vang lên:
-Hoàng Minh Hoàng, lần sau có đi học thì chú ý nghe chưa?
-Dạ, em nhớ rồi. Mà thầy vẫn nhớ tên em ạ. Em đã học thầy cách đây 2 năm rồi mà.
Tôi bất ngờ khi thầy không cấm tôi đến tiết hoc của thầy nữa. Mà thầy còn nhớ được cả họ tên tôi nữa chứ.
-Cái tên của em đặc biệt như thế cơ mà. Haha. Thôi mấy đứa về đi.
Thầy cười lớn một cái rồi đi luôn.
-Dạ. Em chào thầy.
Tôi cùng thắng Tuấn cũng rủ nhau về luôn. Chuẩn bị ra tới cửa lại đụng mặt với Nhi và Linh. Tôi hơi bối rối khi lại thấy nụ cười toả nắng kia hiện ra. Và rồi cũng chủ động lên tiếng trước.
-Chào em, lại gặp em ở đây rồi, ngẫu nhiên quá ha. .
-Hi vâng, nhưng em nghĩ ngẫu nhiên thì chưa chắc.
Nghe đến đây tôi giật thót tim vì bị bắn trúng tim đen. Không kịp phản ứng gì luôn. Cô bé này không những xinh, duyên dáng mà còn sắc sảo nữa. Câm lặng một vài giây tôi lắp bắp trả lời:
-À…à…cái này…
Không để thôi nói thêm con em tôi chữa cháy ngay.
-Thôi về thôi anh. Anh về chung luôn không.
-Ừ, thôi 2 em về đi a đi với Tuấn.
Nói rồi 2 thằng về thật nhanh luôn.
Buổi sáng xui quá, bị thầy gài làm mất hình tượng với Nhi rồi. Đã thế lại còn bị em Nhi bắt thóp. Đen thật.
**********
Chapter 4
Sau buổi sáng đen đủi đó của tôi khi bị thầy gài và em Nhi bắt thóp. Tôi và thằng Tuấn về thẳng nhà luôn mà quên mất cái nhiệm vụ quan trọng nhất của buổi “cúp học” hôm nay là phải theo dõi em Nhi coi xem nhà em đó ở đâu rồi hành động tiếp. .
Về tới nhà đã thấy nhỏ Linh ở đang nấu cơm rồi. Thấy tôi về nó liền nói luôn:
-Anh, sao hôm nay cúp học vậy. Lại còn sang lớp em nữa không ngồi yên được để thầy bắt được.
-Ừ, tại thầy nhớ mặt anh mới gọi chứ. .
Rồi nó còn bla…bla một hồi nữa mới để tôi lên phòng. Trong cái trường hợp như thế này tôi còn chẳng biết tôi là anh trai nó hay nó là chị gái mình nữa. Thôi thì mình sai mình nhịn vậy. .
Buổi chiều hôm đó không có gì cả…
Buổi tối sau khi ăn cơm xong, tôi đi qua phòng Linh lân la cũng chỉ muốn xin cái số điện thoại của em Nhi như lời thằng Tuấn nói mà ngại chết đi được. Lần đầu đi xin số điện thoại con gái, cơ mà cũng chẳng phải xin trực tiếp em đó mà thông qua nhỏ Linh mà sao tôi ngại như vậy quá. Nói thì chẳng ai tin chứ 22 tuổi rồi mà một mảnh tình vắt vai chưa có. (Cơ bản là chưa gặp được đối tượng thôi, Hehe). Thôi thì đánh liều chơi bài như thế này vậy:
-Ê, Linh ơi Linh, cho anh mượn điện thoại đi. Điện thoại anh bị sao ý sao không nghe thấy gì cả.
Nó chẳng nói gì vì đang ngồi coi bộ phim “zippo mù tạt và em” đang chiếu trên tivi (sau này nó đầu độc tôi luôn ) liền cầm điện thoại đưa cho tôi liền. Đúng là không có gì dễ như thế này. . Nghĩ là làm, tôi bắt đầu tìm cái số em Nhi. Thử gõ, Nhi không phải, KT Nhi, cũng không phải, thế là gì được nhỉ. Thôi đành kéo từ trên xuống dưới căng mắt ra mà chẳng thấy cái số nào lưu tên Nhi cả. Đang hí hoáy với cái điện thoại, nhỏ Linh đi từ phía sau nói:
-Cái số của anh em lưu là “Anh zai yêu quý” ngay đầu mà anh không thấy hả mà kéo đi kéo lại hoài vậy. Đưa đây em coi xem nào.
Dứt câu nó giật ngay cái điện thoại trên tay tôi, bấm bấm một lúc rồi nó bảo:
-Em đi ra ngoài kia gọi nói xem anh nghe thấy không nhé.
-Ừ, đi đi.
Sau cái màn thử điện thoại bất đắc dĩ đó xong thì nhỏ Linh về phòng. Đặt điện thoaị xuống bàn nó lại chăm chú ngồi coi phim tiếp. Tôi thì chẳng biết làm gì, thôi thì lân la ngồi đây tí. Lát lừa lúc nó không để ý lấy điện thoại nó giả vờ kiếm số em Nhi lại lần nữa. Đang ngồi xem phim lúc quảng cáo bỗng nhỏ Linh quay ngoắt sang hỏi tôi:
-Anh, em thấy cái gì đó sai sai nhé. Thường thì nhờ em việc gì xong rồi anh về phòng luôn mà, sao hôm nay lại ngồi lại làm gì? Hay…à…hay anh mượn điên thoại em lấy số Nhi đúng không?
Bị bắn trúng tim đen, xấu hố ngượng quá tôi đánh trông lảng.
-Đâu tại anh thấy em coi bộ phim này miết quá mà. Ngồi lại coi xem có gì hay không? .
Dứt câu tôi hỏi luôn:
-À, nhắc mới nhớ. Em cho anh xin số điện thoại Nhi đi. Haha.
Nó cười mặt gian và nói.
-Số của Nhi hả. Nhưng mà em không cho xin đâu. Mà có điều kiện đó.
-Điều kiện gì?
-Chủ Nhật anh phải làm xế cho em đi chơi nhé. Chủ Nhật bố mẹ không đi làm. Mình mượn xe đi. Hihi.
-Đi đâu? Mà đi với ai?
-Đi …, chỗ đó có thác nước đẹp lắm. Mình lên đó chơi, nướng gà. Nói chung là phượt ấy. Đi với bạn em chứ ai. Anh nghĩ sao chỉ an em mình đi. Hix.
Điều kiện của nó quá đơn giản mà. Gì chứ đi chơi thì có gì đâu mà phải sợ. Tôi liền đồng ý luôn:
-Ừ được rồi, nhưng mà bạn em toàn con gái ấy. Anh rủ thêm thằng Tuấn nhé.
-Dạ. Mà có 2 thằng con trai nữa mà anh. Có cả em Nhi đi nữa đấy. Hihi.
Lại cười với cái điệu cười gian kinh khủng đó. Nhưng mà tôi cũng không quan tâm nữa mấy vì có cả em Nhi đi đấy. Đây là cơ hội tốt cho tôi mà, hôm nay thứ 6 thế là chỉ còn 2 ngày nữa thôi là tôi có cơ hội gặp em rồi. Lần này là đường đường chính chính chứ không còn nén lút như cái lần qua lớp em đâu. Nghĩ tới điều này mà lòng tôi vui vô cùng luôn. . Thỏa thuận với nhỏ em gái xong, không quên lấy số điện thoại em Nhi từ nó tôi nói:
-Thôi đưa số điện thoại Nhi đây anh về phòng nào. Mà thôi đưa anh tự lấy.
Nó liền nói luôn:
-Cho anh tìm cả ngày luôn cũng không thấy. Hôm trước sim em hỏng nên mất hết số. Nhưng mà em nhớ số Nhi mà, nên từ bữa tới giờ chẳng them lưu làm gì luôn. Hehe.
Thế nào tôi lật tung cái danh bạ điện thoại của nó lên mà cũng không tìm thấy số em Nhi đâu.
-Ừ, vậy em đọc đi cho anh lưu nào.
-01683xxxxxx.
-Ừ thôi làm gì làm đi. Anh về phòng đây.
-Dạ…
Trở về phòng với số điện thoại của em Nhi trên tay. Nhưng mà, có số điện thoại rồi thì làm gì bây giờ. Tôi đã làm quen với em nào đâu mà biết, nản thật. Tôi liền bấm số thằng Tuấn:
-Tôi nghe nè, có gì không?
-À thì cũng chẳng có gì đâu, tôi muốn nhờ… nhờ ông chút mà.
-Cái gì mà cứ ấp a ấp úng thế. Nói toẹt ra coi nào.
-Ừ thì tôi có số điện thoại em Nhi rồi làm gì nữa đây. Tôi chẳng biết nói gì bây giờ ý.
Nó nghe thấy tôi nói vậy liền phá ra cười:
-À, tưởng gì. Haha. Lên facebook đi nói chuyện cho dễ. Tôi dạy ông nhắn tin cho em một lần. Lần sau cứ thế phát huy nhé.
-Ừ, cám ơn ông nhé. . Thôi t cúp máy nhé, lên facebook đi.
-Ừ, ok.
Tôi cúp máy liền mở máy tính lên facebook bàn “công chuyện” với thằng Tuấn. Mới ngồi có lát mà đã hơn 22h30 rồi thôi đành để mai nhắn tin cho em sau vậy. Nhớ lắm mà phải nhịn đấy. Hix .

**********
Chapter 5
Sáng ngày hôm sau ngủ dậy, mắt nhắm mắt mở vơ lấy cái điện thoại xem giờ. Đã 5h50 thôi thì mình bắt đầu gửi tin nhắn cho em:
“Good morning! Chào cô bé, chúc em một ngày mời tốt lành. Hihi”.
Nhắn xong, ném điện thoại qua một bên tôi đi vệ sinh cá nhân, hi vọng sẽ có hồi âm tốt từ em.
Vscn xong tôi vội vàng chạy vào phòng cầm lấy điện thoại lên, có 1 tin nhắn đến. Đang hí hửng tưởng em Nhi nhắn tin lại mở ra hóa ra là thằng Xuân:
“ Hôm nay đi học có gì điểm danh hộ tôi nhé tôi về quê”.
Nhắn lại cho nó 1 tin, rồi tôi thay quần áo để lát ăn xong rồi đi học luôn. Bỗng dưng có tin nhắn đến, hờ hững cầm điện thoại lên coi xem thằng Xuân nói gì nữa: “Dạ!! Cám ơn anh, Nhưng cho em hỏi anh là ai vậy!”.
Bất ngờ quá khi thấy tin nhắn của em. Vui quá khi nhận được tin nhắn của em.
“Anh Hoàng anh trai của Linh nè”.
“Hihi. Em nhớ rồi ạ. Linh cho anh số điện thoại của em ạ.”
“Ừ. . Em ăn sáng chưa nào?”.


Bla…bla một hồi. Tất cả mấy cái này Tuấn nó mới bảo hôm qua . Cứ thế nhắn tin đến khi 6h45 tôi mới giật mình là đã đến giờ học. Quên cả ăn sáng luôn. Nhắn lại cho em một tin nhắn rồi cũng phải đến lớp. Đến lớp trong tâm trạng vui vẻ chẳng học được điều gì mà chỉ nhớ đến em. Bỗng dưng lại nhớ ra nhỏ Linh bảo mai đi chơi cùng thế nên quay sang Tuấn:
-Ê, mai đi rảnh không ông?
Tuấn quay sang ngơ ngác không hiểu chuyện gì khi đang chăm chú ghi bài.
-Sao nói lại…?
-Mai bận không? Đi chơi với bọn nhỏ Linh. Nhỏ Linh rủ mai đi thác nước … chơi.
À đến đây quên chưa nói với mọi người là thằng Tuấn thích nhỏ Linh-em gái tôi. Cho nên vừa nghe đi chơi với nhỏ Linh thì thằng Tuấn như bắt được vàng. Quay ngoắt sang tôi nói.
-Không…không bận. Đi…đi…
Nó vui quá hay sao ý mà nói hơi to làm cho cả phòng học nhìn nó bằng một ánh mắt hình viên đạn. Ngại quá nên nó giả vờ ghi bài tiếp chẳng dám nói gì nữa. Tôi nhìn nó mà mắc cười, nhưng cố nín nên chỉ tủm tỉm cười. Đợi đến khi phòng học ổn định như đầu tôi mới quay sang nó.
-Cái thằng dại gái. Haha.
Càng thấy nó ngại tôi càng ngồi chọc nó. Chọc chán mới quay sang nó nói nghiêm túc:
-Ngày mai 5h30 qua nhà tôi nhé rồi đi.
Thằng Tuấn thắc mắc ngay:
-Sao phải qua nhà ông? Đi thác đó thì phải đi qua chỗ tôi mà.
-Ừ. Tôi sẽ nói lý do sau nhé. Haha.
Cười gian với nó cái vì tôi còn chưa chắc chắn với dự định của tôi có thành công hay không. Và buổi học cũng trôi qua mà chẳng có gì đặc biệt ngoài cái vụ đang dưng thốt lên trong tiết học của thằng Tuấn.
Buổi trưa về ăn cơm xong lên giường ngủ đến 14h thằng Tuấn gọi điện thoại rủ đi đá bóng kêu đặt kèo mới bọn trường CNTT. Thôi thì mình rảnh mà đi đá tí cho vui. Loanh quanh cũng đến 4h30 chiều. Vừa về tới nhà ngồi chưa cả hết mồ hôi nhỏ Linh đã hớt ha hớt hải chạy vào:
-Anh ơi anh!! Em quên mất chưa đi mua gà rồi, mai đi rồi mà em quên. Anh có cách nào kiếm được không?
-Qua nhà ngoại ấy, nhà ngoại nuôi nhiều gà mà.
-A, đúng rồi nhỉ sao em không nghĩ ra nhỉ?
Nghĩ một lúc rồi nó lên trên phòng làm cái gì đó một lúc rồi xuống.
-Anh đi cũng em nhé. Ngoại già rồi giờ này qua nhà ngoại cũng không bắt được gà đâu.
-Thế nghĩa là em nói anh đi bắt gà cho em đó hả? Anh vừa mới đi đá bóng về mà, mệt chết được.
-Đi mà anh zai yêu quý… đi mà… giúp em đi.
Lại giở cái bài nhõng nhẽo ra, làm tôi lại siêu lòng.
-Ừ. Được rồi…đi. Thật là hành xác nhau mà.
-Dạ. Yêu anh zai nhất. Hihi.
Đến nhà ngoại sau khi hỏi ngoại rồi hai đưa bắt đầu công cuộc “vồ gà”. Các bạn biết đấy bắt gà vào cái lúc bạn ngày như thế này thì mệt lắm. Nhất là khi mà nhà ngoại đâu có nuôi quay tập trung đâu chỉ có tường bao quanh khu đất nhà ngoại thôi. Nhưng mà khu đó chắc cũng đến 4000-5000m² ấy chứ cho nên coi như không à. Mà đàn gà của ngoại cũng đông cơ chắc tầm 200-300 con chứ, vì nhà ngoại không phải kinh doanh gà nên như vậy là nhiều rồi. Hai anh em nhà tôi vất vả lắm mới lùa được đàn gà vào trong góc tường. Và cuối cùng chiến lợi phẩm của chúng tôi là 2 con gà cũng khá mập chắc cũng tầm 3kg/1 còn đó. Gửi tiền ngoại mà ngoại chẳng lấy, cứ đưa qua đưa lại hoài à, ngoại bảo là ngoại cho. Thôi thì cám ơn ngoại rồi hai anh em về.
Về tới nhà tôi vẫn chưa thoát với nhỏ Linh. Nó kêu tôi thịt gà cho nó luôn mới đau chứ. Thôi vậy đánh ngậm ngùi đun nước xách 2 con gà ra cho lên thớt. Thịt xong 2 con gà, vào đến nhà thấy nó đang nấu cơm. Bỏ lại 2 con gà cho nó muốn làm gì thì làm. Tôi lên phòng lấy quần áo đi tắm liền. Đi đá bóng về từ chiều chưa tắm cảm thấy rít quá.
Tắm rửa xong cầm điện thoại nhắn cho em Nhi:
“Em ăn cơm chưa, đang làm gì đó”.
5 phút sau có tin nhắn từ em:
“Dạ em mới nấu cơm xong nè, anh ăn cơm chưa ạ”.
“Ừ. Anh chuẩn bị ăn rồi nè”.
“Dạ thôi ăn cơm xong nhắn tin nhé anh. Mẹ em kêu rồi ạ”.
“Ừ. Em ăn ngon miệng nhé. .”
Mới có nhắn được cái mà đã bận rồi hix. Cơ mà cũng tại tôi chọn thời điểm không đúng mà đành chịu thôi. Thôi thì xuống ăn cơm đã, có thực mới vực được đạo mà. . Ăn xong, dọn dẹp cùng nhỏ Linh xong tôi đi lên phòng ngồi lướt web đọc báo, facebook… chán chê coi đồng hồ cũng 8h rồi nên lôi điện thoại nhắn tin cho em.
“Cô bé ơi, em đang làm gì đó?”
Phải 15 phút sau mới thấy tin nhắn hồi âm của em.
“Dạ em đang chuẩn bị đồ để mai đi thác nè anh. À, đúng rồi mai anh cũng đi cùng với tụi em hả?”
“Ừ em. Hôm trước nhỏ Linh kêu anh xế cho nó à. Chắc sợ đi xa mà. Hix.”.
“Hihi. Con gái mà, không muốn lái xe đường dài đâu anh.”.
Em nói tới đây mình như được mở cờ với cái ý định mà mình nghĩ từ hôm qua rồi. Hehe.
“Vậy mai anh làm xế cho Nhi nhé! Được không em?”.
“Thế còn Linh thì sao anh? Anh định để cho Linh đi một mình hả?”.
“Tất nhiên là không rồi, mai thằng bạn anh cũng đi với tụi mình. Để cho nó qua lai nhỏ Linh. Như vậy được không hả Nhi.”.
5 Phút mới thấy tin nhắn của em qua. Chắc là em đang suy nghĩ ấy mà.
“Dạ. Thế mai anh qua nhà em nhé. Mà anh có xe chưa vậy?”.
“Ok em. . Anh có rồi mà”.
Rồi bla…bla mấy chuyện linh tinh mà đã đến 22h. Giờ mình phải công nhận là nói chuyện với con gái cũng dễ mà. Hehe. Mà mai phải dậy sớm nên thôi mình nhắn tin bảo em ngủ sớm đi mai anh qua. Chào em rồi ngồi nghịch máy tính lúc thì mới nhớ ra là chưa biết nhà em thì mai đón em sao. Tôi mới chỉ biết khoảng khoảng nhà em ở đoạn đó thôi mà, thôi đành mai gọi em vậy.
Tắt điện leo lên giường ngủ mà không tài nào ngủ được. Một phần là thường thì tầm 12h đêm mình mới ngủ, một phần có lẽ háo hức về buổi đi chơi với tụi bạn nhỏ Linh, hay nói cách khác là đi chơi với em Nhi. . Mà chẳng hiểu sao em Nhi cũng khá nhiệt tình với mình đó chứ. Nói chuyện cũng không có gì tỏ ra khó chịu với mình. Mà lại còn đồng ý ngồi sau xe mình, trong khi đó tôi và em theo lý thuyết thì cũng chưa có gì gọi là thân thiết. Đó là câu hỏi cứ hiện lên sau khi nhận được sự đồng ý của em.

**********
Chapter 6
Đang ngủ mà nghe thấy tiếng điện thoại kêu. Nhìn đồng hồ mới có 4h30 mà sao đứa nào đã gọi phá giấc ngủ mình rồi. Vơ lấy cái điện thoại đưa lên nghe:
-A..l..ô….
Tôi mắt vẫn còn nhắm mà trả lời điện thoại.
-Anh vẫn còn chưa dậy hả. Dậy mau…dậy mau…sắp trễ rồi kìa. Dậy đi còn ăn sáng nữa chứ.
Hóa ra là cô em gái quý hóa của tôi. Vừa sáng ra mà nó bắn cho một bài luôn. Lại còn đây với kia bày đặt gọi điện thoại nữa chứ.
-Ừ. Anh xuống đây.
Tôi bật dậy luôn khi nhớ ra là hôm nay đi chơi với tụi bạn nhỏ Nhi mà. Mà mình còn phải qua đón em Nhi nữa chứ. Cầm điện thoại lên gọi cho thằng Tuấn.
-Alô. Ông dậy chưa? Qua đây luôn rồi đi nhé.
-Gì nữa? Qua ông làm gì?
-Ơ không nhớ hôm qua tôi nói là hôm nay đi chơi với tụi bạn nhỏ Linh à?
-Ừ nhỉ. Tôi quên, qua ngay…qua ngay. Mà đằng nào chẳng qua chỗ tôi khi nào qua thì gọi.
Đấy lại quên thông báo cho nó cái việc nó qua đón nhỏ Linh rồi.
-À, ông qua đón nhỏ Linh nhà tôi. Tôi phải đi đó em Nhi. Hehe. Tạo điều kiện cho ông đó nhé.
-Ok. Cám ơn ông nhé. Hehe.
-Mà thôi lẹ đi ông tướng.
-Ừ rồi. Bye nhé.
Cúp máy xong tôi đi vscn thay đồ luôn. Tự dưng hôm qua nhỏ Linh nói là thay đổi kế hoạch là sẽ đi 2 ngày 1 đêm. Tối sẽ ngủ ở nhà bạn của nhỏ nhà gần đó. Thế nên tôi mới phải mang cái balô với nhiều quần áo như thế này. Mà đấy lại còn cái vụ mượn xe mẹ nữa. May là nhỏ Linh nói bố thứ 2 đưa mẹ đi làm giùm một hôm mới mượn được xe đó. Tại ngày xưa bố mẹ tôi bảo mua xe mà đi thì tụi tôi nói không cần an hem tôi có thể đi bộ đi học. Hồi đó nghĩ bố mẹ phải nuôi hai anh em ăn học vất vả nên nói không cần chứ. Giờ không cần thấy hơi bất tiện. Hix.
Xuống tới nhà, thấy bát phở đang nghi ngút hơi, chắc nhỏ Linh nấu đây mà. Cơ mà nhỏ đâu rồi nhỉ? Chắc đang thay đồ. Thôi ngồi ăn đã tính sau. 5Phút sau nhỏ Linh đi xuống tôi bảo nhỏ:
-Lát em đi với Tuấn nhé!
-Còn anh?
-Anh đi với Nhi. Hihe.
-Á à, có gái bỏ em nhé. Ứ chơi với anh nữa. Hix.
Trời ơi lại giở cái bài nhõng nhẽo ra. Thôi đánh nịnh nó chút vậy.
-Thôi mà, coi như tạo điều kiện cho anh đi mà. Em gái yêu của anh làm sao mà bỏ được. Lát đi với Tuấn nhé…
Tôi huých nhẹ tay nó nói. Chắc cũng tại nó thấy cũng gần trễ rồi để mọi người đợi hoài cũng không được nên đồng ý.
Dắt xe ra khỏi cổng tôi mới nhớ ra là chưa hỏi em địa chỉ nhà nên tôi đành nhấn điện thoại gọi cho em.
-Alô, Nhi hả em?
-Dạ em đây anh? Anh qua đón em chưa ạ!
-Ừ. Giờ anh qua nè em, nhưng mà anh không biết nhà em.
-À, dạ em quên. Hihi. Nhà em số 8-ngõ …, từ ngã tư XYZ đi vào đó anh.
-Ừ. Vậy em đợi đợ anh 5 phút nhé, anh qua liền nè.
-Da. Bye anh. Hihi.
Đi tới nhà đón em mà lòng tôi cứ hồi hộp như là đi đón cô dâu ấy không bằng. 5 phút sau tôi đã có mặt ở nhà em. Em đã đứng sẵn ở ngoài cổng đợi tôi rồi. Em hôm nay mặc một bộ váy trắng chân đem một đôi giày bệt, cộng thêm khuột mặt xin đẹp hiền dịu và đáng yêu của em có sẵn thì tôi chắc chắn em là người đẹp nhất hôm nay. Hehe. Nhìn thấy tôi em nở một nụ cười, vẫn là nụ cười tỏa nắng đã hút hồn của tôi bấy lâu nay. Mà tôi chắc là không chỉ mình tôi mà còn rất nhiều anh khác nữa. Trên tay em đang xách một túi gì đó rất to kèm theo cái balo đeo trên vai. Đi có 2 ngày mà chẳng biết em mang nhưng gì mà nhiều thế không biết chứ trông tội em quá cơ. Tiến lại chỗ em tôi nói:
-Em mang những gì mà nhiều vậy?
-Dạ, em mang chút đồ ăn anh ạ. Mình đi chơi những 2 ngày mà. Tối còn cắm trại nữa anh. Hihi.
-Ừ. Mà em đưa đây anh để phía trước này cho.
Em liền gật đầu rồi đưa đồ cho tôi.
-Ok rồi đấy. Mình đi thôi nào em.
-Dạ.
Em nói rồi ngồi lên xe tôi. Rồi chúng tôi đi về nhà tôi vì tụi thằng Tuấn-nhỏ Linh đang đợi ở đó rồi đến chỗ hẹn với tụi bạn nhỏ Linh. Tới nhà tôi cũng 5h20 rồi, và tụi thằng Tuấn cũng đã sẵn sang để đi. Thấy tôi đi tới thằng Tuấn mặt cười gian ghé sát tai tôi nói:
-Nè, tôi thấy tình hình tiến triển nhanh thế này chẳng mấy được ăn kẹo cưới của ông đâu nhỉ? Haha.
-Kẹo cái đầu ông ý. Hix.
Em Nhi ngồi sau thấy thế liền quay ngay sang hỏi luôn:
-Kẹo gì cơ anh? Anh tính mua thêm kẹo hả? Kẹo em mang đủ rồi mà, thỏa thích cho cả tụi mình ăn. Hihi.
Tôi bật cười vì cái suy nghĩ đó của em quay lại nói:
-À ừ, thằng bạn anh nó thích ăn kẹo lắm nên nó đòi mua đó em. Hehe.
-Dạ.
-Kẹo…kẹo cái đầu…ông ý.
Mặt thằng Tuấn tức tối nhìn tôi. Nhìn nó mà tôi vui quá, vừa sáng ra đã troll được thằng này. Hehe. Mà cũng trễ rồi nên tôi cũng chẳng them troll nó thêm nữa mà giục nó chạy xe luôn kẻo để tụi kia đợi lâu. Đi tới nơi hẹn gặp nhau, tôi thấy có 4 nhỏ nữ và 2 nam. Vậy là sẽ có 2 đôi nam nữ nữa và có 1 xe đi 2 nữ. Vừa thấy tôi tụi bạn nhỏ đã ồ lên. Tôi thầm nghĩ: “Cái bọn nhỏ này đang nghĩ cái gì mà nó ồ lên thế nhỉ?”. Về sau Linh nó kể tôi mới biết hóa ra tôi là anh trai Linh như lời Linh nói là sẽ có anh trai cùng bạn anh đó đi chơi với tụi nó. Mà hôm đó tôi và thằng Tuấn đến lớp em học Toán Cao Cấp 1, hôm nay lại thấy đang chở nhỏ Nhi thì chúng nó đã đoán rằng tôi và nhỏ Nhi là một đôi. Thế đó chuyện chúng tôi bị gán ghép từ giây phút đó. Tôi thì chẳng có sao vì tôi thích em mà còn em thì cứ ngại, mỗi lần nhắc tới điều này thì mặt em lại cứ đỏ hồng lên. Và tôi thì lại càng thích những lúc em như vậy vì mỗi lần như vậy khuôn mặt đó rất đẹp cộng thêm vẻ thẹn thùng đó thì càng đáng yêu hơn bao giờ hết. Quay về thực tại, 4 người chúng tôi đến nơi sau màn chào hỏi thì chúng tôi cũng bắt đầu xuất phát, thác nước thẳng tiến.
**********
Chapter 7
Chào hỏi xong chúng tôi cũng bắt đầu khỏi hành luôn lúc này cũng đã 5h30 rồi. Trên đường đi tôi chỉ ước rằng người con gái đang ngồi sau xe tôi đây chính là người yêu tôi. Và khi đó em ngồi ôm tôi. Với cái suy nghĩ đó tôi lại càng quyết tầm chinh phục em. Ngồi ê hết cả mông trên xe gần 2h đồng hồ chúng tôi cũng đến được nơi. Nhưng tụi tôi lại đến nhà của nhỏ Nhung bạn nhỏ Linh để cất một số đồ và đây cũng là nơi chúng tôi sẽ ngủ lại đêm nay. Nhà nhỏ Nhung cách thác đó cũng tầm 3-4km gì đó nên sau khi chuẩn bị đồ xong cho buổi trưa nay chúng tôi chỉ mất khoảng hơn 10 phút để di chuyển qua đó. Đến nơi chúng tôi phải gửi xe ở một chỗ cách đó chắc cũng tầm 500m gì đó rồi đi bộ lên đó. Vừa tới thác xong, mặc cho mấy nhỏ con gái chuẩn bị đồ ăn tụi tôi bắt đầu “thoát y” (còn mặc quần đùi và bên trong nhé các bạn, hehe) thi nhau nhảy xuống bơi. Trời nắng cũng không to lắm nhưng cũng gọi là nóng. Cảm giác đầu tiên lúc đầu ôi thật tuyệt, mát lạnh luôn. Cái đoạn thác chúng tôi chọn là rộng nhất, thoải mái cắm trại ở đây luôn. Nhảy xuống nước tôi thấy đoạn này cũng không có sâu lắm. Đoạn sâu nhất cũng chỉ qua đầu tôi tẹo (tôi 1m68 nhé) còn không thì tầm tầm ngang ngực thôi. Lát nữa mấy nhỏ nữ thoải mái chơi mà không sợ gì cả (đó là nói mấy nhỏ không biết bơi ý). Bơi, nhảy từ vách đá xuống chán chê tôi bò lên trên mặc kệ cho chúng nó tha hồ vùng vẫy. Ngồi trên vách đá phơi nắng chút rồi tôi đứng dậy ra bên coi mấy nhỏ nữ đang làm gì. Bước tới nơi thấy em đang hí hoáy với 2 con gà. Em chắc chưa có nướng gà bao giờ nên đã làm 1 con đen thui hết 1 mặt da bên ngoài rồi. Thấy vậy tôi bước đến bên em nhìn em hỏi:
-Em đang nướng gà hả? Sao có cần anh giúp gì không nào?
Hỏi vậy chứ chưa cần em lên tiếng tôi đã ngồi xuống bắt đầu công cuộc nướng gà rồi. Chẳng mấy khi được thể hiện trước mặt em mà. Hehe. Thấy tôi hỏi em liền cười gượng với tôi 1 cái (chắc em ngại đây mà) rồi nói:
-Dạ vậy anh giúp em với ạ. Em hổng có biết nướng gà.
Được em cầu cứu tôi vui không xiết. Hehe. Thể hiện thôi nào. Làm một lát tôi cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ. Mấy nhỏ kia thì chẳng biết làm gì chỉ có ngồi nướng súc xích rồi thi nhau nướng khoai với ngô bỏ mặc cho mình em làm hết mấy con gà này. Em thì chưa có làm bao giờ, thiệt đúng là chán mấy nhỏ kia quá mà. Đến lúc nướng gà xong rồi lại đến lượt tôi và em đi chặt gà. Mấy thằng con trai và mấy nhỏ kia bày biện đồ ăn ra nào là bánh gì, bánh chưng,…toàn mấy thứ đồ ngọt + nước uống. Mang gà bày ra đĩa rồi chúng tôi cũng nhập tiệc. Tôi và em ngồi cạnh nhau, em ngồi mà chẳng có ăn mấy toàn thấy lấy đồ cho tôi. Chắc nhìn gato thằng Tuấn cũng ra bày tỏ ý kiến.
-Tụi tôi bữa trưa ăn gà, chứ không có ăn bánh gato đâu nhé.
-Gì cơ? Sao anh nói vậy em chẳng hiểu gì cả?
Em Nhi nghe thấy thằng Tuấn hỏi như thế liền hỏi:
-À cũng chẳng có gì đâu em, hay em tự hỏi thằng Hoàng đi, hehe.
Nói xong nó cười ha hả cả, thêm cả tụi em ở đó nữa thằng nào cũng cười vui vẻ lắm. Em quay sang nhìn sang tôi như muốn nhận được câu trả lời từ tôi nhưng tôi chỉ cười thôi chẳng nói gì cả. Tôi biết làm gì đây khi tâm hồn em trong sáng như vậy. Chỉ tội cho em vì cái vẻ ngây thơ đó cứ ngơ ngác chẳng hiểu gì cả. Nhưng đối với tôi thì tôi lại thích cái vẻ ngây thơ trong sáng đó của em.
Ăn uống chán chê cũng vẫn còn khá nhiều đồ. Công nhận mấy em mua nhiều đồ thật, thôi lại để đến tối vậy. Và sau đó nhìn lại thì nơi đây đã thành bãi chiến trường thật sự rồi. Vậy là lai mỗi người một chân một tay loáng cái là bãi chiến trường trở lại trạng thái nguyên trang rồi. Rồi mỗi người lại tìm một góc để nghỉ ngơi buổi trưa. Tôi thì chẳng có ngủ trưa bao giờ cả nên cái khái niệm nghỉ trưa thì gần như là không có. Tôi đi loanh quanh từ trên xuống dưới thác. Bỗng nghĩ đến em, tôi đi coi xem em làm gì? Nhìn qua nhìn lại một lúc chỗ mấy đứa đang nghỉ trưa không thấy em đây. Tôi bắt đầu thấy lo lo cho em. Tôi đi tìm em, chạy qua chạy lại mãi không thấy đâu. Đang định lên kêu mấy đứa xuống tìm em cùng thì nhìn thấy em đang ngồi trên tảng đá lớn phía dưới. Chỗ khuất nên nãy giờ tôi không có thấy được em. Em ngồi trên tảng dựa lưng vào gốc cây kế bên, em đưa chân xuống nước đá qua đá lại. Trông em lúc này càng đáng yêu hơn.
Tôi tiến về phía em, ngồi xuống cạnh em tôi hỏi:
-Em làm gì ở đây? Sao không nghỉ trưa hả mà ra đây ngồi nghịch nước thế này?
Dường như quá say mê với dòng nước mà khi tôi lên tiếng làm em giật mình. Em quay sang tôi đáp.
-Dạ, em không ạ. Em thích suối lắm, nước suối trong và mát lắm. Em cũng muốn xuống đó nhưng không có biết bơi ạ.
Em nói xong khuôn mặt lại trở lên buồn buồn rồi. Thấy vậy tôi mới quyết định chiều nay sẽ dạy cho em tập bơi.
-Vậy em có muốn tập bơi không anh sẽ dạy?
-Em có ạ, nhưng em không có mang quần áo đâu anh. Em mặc váy xuống bơi kỳ lắm anh ạ.
Nói rồi mắt em lại buồn thêm lần nữa. Suy nghĩ một lúc thì tôi nói với em:
-Em chờ anh chút nhé.
Nói xong tôi chạy nhanh về phía balo của mình, tìm kiếm một lúc cũng thấy bộ đồ đá bóng hôm qua có để vào đó. Cầm bộ quần áo trong tay đưa cho em, tôi nói:
-Em mặc đi. Lát anh sẽ dạy em tập bơi.
-Nhưng chẳng lẽ thay đồ ở đây hả anh. Em ngại lắm, không thay đâu ạ.
-Không đâu, dưới chỗ nãy tụi mình gửi xe đó em. Chỗ đó có nhà vệ sinh đó, để anh dẫn em đi nhé.
Tôi nói xong câu đó mặt tỉnh bơ, nghĩ lại mới thấy: “Thôi chết, em là con gái mà. Tôi đi cùng em xuống đó chẳng hóa ra tôi …”. Chợt nghĩ ra nhỏ Linh, tôi gãi gãi đầu nói với em:
-Hì anh quên, em là con gái mà. Để anh qua gọi nhỏ Linh đi xuống cùng em nhé.
Tôi chuẩn bị bước đi thì em lên tiếng.
-Thôi khỏi anh ơi, phiền anh đi cùng em cũng được. Linh nó đang nghỉ, giờ gọi nó thì làm phiền nó lắm ạ.
Tôi thì tất nhiên là đồng ý rồi. Nhưng có điều chẳng lẽ em tin tưởng mình nhiều như vậy cơ à. Mà mình tốt thật cơ mà, em tin cũng đúng thôi. Hehe. Tôi cùng em đi xuống dưới đoạn gửi xe, tôi chỉ cho em chỗ nhà vệ sinh. Ngồi ngoài đợi một lát thì em cũng bước ra. Bỗng tối cảm thấy tim mình đập nhanh vô cùng. Nhìn em lúc này đẹp lắm, lần đâu tiên tôi được trông thấy em trong bộ dạng này. Có lẽ thấy nhìn em chăm chú quá, có vẻ em ngượng lắm mặt em bỗng lại hiện lên cái vẻ hồng hào đáng yêu đó. Nhưng chợt em lại là người lên tiếng trước.
-Trông em xấu lắm phải không anh? Vậy em vào thay đồ lại nhé. Hic.
-À không…không. Em đẹp lắm…rất đẹp.
Lại một lần nữa em ngượng ngùng. Và để phá tan cái không khí đó tôi liền kéo em trở lại nơi chúng tôi đang cắm trại, bắt đầu công cuộc “dạy gái bơi”.
**********
Chapter 8
Tôi và em đi lên trên chỗ mà mọi người đang nghỉ trưa. Mà giờ cũng 2h rồi nghỉ gì nữa nhỉ? Mà thôi mặc kệ tụi nó đi, tôi dắt tay em qua bên chỗ góc lúc nãy em ngồi nghịch nước ở đó để dạy em bơi. Vì chỗ đó sâu nhất nước cũng chỉ tầm đến ngực tôi thôi nên thích hợp cho mấy người tập bơi. Em cứ đứng đó nhìn xuống nước mà vẫn không dám bước xuống đó. Thấy vậy, tôi tiến lại phía em cầm tay em nói:
-Em đi theo anh, có anh ở đây rồi em không phải lo lắng đâu.
Em không nói gì chỉ lặng lẽ để tôi dắt xuống, ánh mắt vẫn lo sợ điều gì đó.
-Nào. Giờ thì em nghe anh nói nhé.
Tôi bla…bla một lúc về cách lấy hơi, rồi làm thế nào để luyện tập. Nói xong em hiểu rồi thì tôi và em cũng bắt đầu thực hành. Tôi dắt em ra chỗ nước sâu hơn chỗ đứng hiện tại. Bắt đầu tiến lại gặp em bảo em đưa tay vịn vào vai tôi, sao đó tôi bắt đầu đưa tay túm lấy eo em. Chợt nhận ra điều gì đó em giãy nảy lên, tay chân múa loạn xạ cả làm tay em lúc đó đang bám vai tôi đưa lên đập một cái khá mạnh vào mặt tôi. Tôi sau khi lĩnh chọn quả đó vào mặt thì ngã xuống thấy có mùi tanh tanh ở phía mũi. Thôi xong tôi rồi, em cho tôi một cú knockout chảy máu mũi tôi luôn. Nhưng chợt thấy một ai đó cứ ọc ọc vùng vẫy, tôi mới nhớ là em không biết bơi mà vừa rồi em buông tôi ra chắc em…mới nghĩ đến đây tôi vội vàng mò xem em ở đâu. Nhìn đến em đã trôi ra chỗ nước sâu nhất tôi vội vàng ra đó, kéo em vào. Bế em lên bờ, em vẫn tỉnh nhưng do chắc em uống nước nhiều quá nên lúc này mặt em tái nhợt lại. Mọi người khi nghe thấy tiếng kêu của Nhi nên cũng tập trung lại hết đây rồi xem có chuyện gì. Và do lúc nãy tôi hoảng quá nên quên luôn cả việc máu mũi tôi vẫn còn rỉ ra. Nhỏ Linh bỗng lên tiếng:
-Anh Hoàng sao mũi anh lại chảy máu thế kia?
Tôi cũng chẳng biết giải thích như thế nào cả. Bỗng lúc này em mới lên tiếng nhỏ lắm:
-Em…em xin lỗi anh. Vì em mà…hức…anh…hức…
Em nói đến bỗng bật khóc rồi ông chặt lấy tôi. Tôi cũng hơi bất ngờ vì hành động đó của em:
-Không sao…anh không sao hết. Anh mới phải xin lỗi em.
Em vẫn cứ ôm lấy tôi, 3 phút-4phút-rồi 5 phút. Em lúc nãy đã không còn khóc nữa rồi nhưng vẫn ôm lấy tôi như vậy. Đang lãng mạn thì nhỏ em gái tôi phá đám:
-Thôi nào, 2 người diễn phim tình cảm đến đây thôi để bạn còn bịt cái mũi anh zai vào. Chắc chảy mất cả lít máu rồi chứ bộ.
Nhỏ Linh nhắc mới nhớ, đưa tay lên mũi sờ sờ máu cũng k chảy nữa nhưng vẫn còn ướt ướt nhận ra. Em thấy Linh nói như vậy bỏ tôi ra liền vẻ mặt đỏ lên vì ngượng trông đang yêu thế không biết. Rồi em bỗng nhiên đứng dậy cầm lấy cái khan giấy trên tay của nhỏ Linh:
-Thôi Linh để Nhi lau cho anh Hoàng.
Nhỏ Linh chỉ biết cười thôi. Dù ngại mọi người nhưng em vẫn làm, tay em nhẹ nhàng đưa lên mặt tôi. Lau đi lau lại một hồi cũng xong. Em ngập ngừng nói với tôi:
-Cho em xin lỗi nhé em không có cố tình đâu. Tại lúc đó hơi…hơi bất ngờ anh ạ.
Tôi thấy mắt em buồn nên tôi cũng vỗ về em.
-Thôi cũng không có gì đâu mà em. Thế em có muốn học bơi nữa không?
Câu hỏi bông đùa của tôi khiến em lại buồn hơn.
-Nhưng em sợ lại như lúc nãy lắm.
-Không sao, lát em cẩn thận hơn là được mà. Anh sẽ dạy em, được chứ.
-Dạ, vậy để dịp sau nhé anh. Chứ giờ anh như vậy em lo lắm.
Nghe em nói em lo cho tôi thì tôi cũng vui lắm. Vậy là mặc kệ cho tụi kia bơi, tôi và em cứ ngồi bla..bla.. tới tận hơn 4h30 em nói ngồi lâu mỏi muốn đi dạo nên tôi cũng đi theo em luôn. Nơi đây rừng núi hoang vắng để em đi một mình tôi cũng không yên tâm. Đi dạo chán chê, mỏi hết cả chân chúng tôi quay về chỗ cũ rồi cùng thu dọn đồ về nhà nhỏ gì bạn nhỏ Linh ý (tôi quên tên rồi, à Nhung). Trước khi về chúng tôi có họp lại bàn nhau thay đổi kế hoạch. Cụ thể như thế này, tối nay chúng tôi sẽ ra một bãi cỏ cách nhà nhỏ Nhung cắm trại qua đêm rồi sáng ngày mai về luôn cho sớm. Dự đinh là sáng ngày mai mới bắt đầu cắm trại ở đó, nhưng do hôm nay chơi bên này nhiều nên có thể mọi người chán nên quyết định chuyển kế hoạch.
Về tới nơi chúng tôi lại mỗi người một chân một tay chuẩn bị cho buổi cắm trại tối nay. Chuẩn bị xong theo dẫn đường của Nhung thì chúng tôi đến một nơi có một khu đất trống khá rộng, cỏ lại rất đẹp (trông như ở trên thảo nguyên Mông Cổ ấy, hehe). Tới nơi, công việc căng bạt được giành cho mấy boy chúng tôi còn mấy nhỏ con gái chân yếu tay mềm thì được giao cho nhiệm vụ chuẩn bị bữa ăn tối.
Buổi tối hôm đó phải nói là một buổi tối cực kỳ đáng nhớ của tôi. Sau khi dựng lều xong thì tụi con trai rủ nhau đi loanh quanh, thằng Tuấn cũng phải nói là vào team rất nhanh với tụi con trai kia. Tôi nói thật tôi thì chẳng quan tâm mấy, chúng nó hỏi thì tôi nói thôi. Chứ sự quan tâm của tôi được dành hết cho em rồi. Tôi thì kệ mấy thằng kia qua coi xem mấy nhỏ con kia nấu nướng thế nào rồi. Thì ra tối nay chúng tôi được ăn nguyên một bữa đồ ăn nhanh: thịt hộp, súc xích….
Đang ngồi chơi cùng em bỗng dưng tôi nhận ra một điều quan trong nhất tối nay, tôi thốt lên:
-Mọi người ở chưa có củi để đốt lửa trại nè.
Nghe tôi nói mà tất cả nháo nhào lên, tôi lên tiếng:
-Giờ mọi người mỗi người một chân một tay đứng dậy đi kiếm nào. Nhanh không tối là ăn cám cả lũ đó nghe.
Được 15 phút sau khi đi kiếm củi về tôi nhìn lên cái đống đó. Trời đúng là mấy nhỏ con gái chẳng hiểu gì hết, lấy mấy cái cây bé tẹo thế làm sao mà duy trì cho hết đêm đây. Thế là chỉ được có một chút ở chỗ tụi con trai tôi kiếm về là dùng được. Gọi nhỏ Nhung qua một bên tôi hỏi:
-Nhà em có nhiều loại cây lớn như thế này không?
Nhỏ lắc đầu trả lời tôi:
-Dạ, không có đâu anh. Nhà em đâu có dùng củi đun đâu anh,
Đang suy nghĩ coi kiếm đâu, nhỏ Nhung thốt lên với vẻ vui mừng:
-A…Anh Hoàng ơi, nhà cậu em làm mộc. Chúng ta qua đó xin được đó.
-Thật hả? Vậy đi thôi, nhanh kẻo tối em. Mấy đứa lấy xe theo anh nào.
Quả là ông trời ủng hộ tụi tôi mà. Nhung dẫn chúng tôi tới một xưởng mộc cách chỗ chúng tôi cắm trại tầm hơn 1km. Nhung nói chúng tôi đợi ngoài này để Nhung vào nói chuyện với chú một lát. 5 phút sau, Nhung cùng một người đàn ông cũng đứng tuổi rồi đi ra. Tôi nhanh nhảu chào chú, thấy thế tụi kia cũng lên tiếng theo. Và tôi bắt đầu lên tiếng để xin chú, dù biết là chắc em Nhung cũng đã nói với chú rồi:
-Chú ơi, chú cho bọn con xin ít củi được không ạ. Hôm nay tụi con cắm trại nhưng do mới thay đổi kế hoạch từ chiều nên chưa có chuẩn bị được ạ.
Chú cũng vui vẻ nói với tôi:
-Ừ. Được rồi, Nhung cũng đã nói với chú. Mấy thằng theo chú lấy nào.
Mấy thằng vâng vâng dạ dạ xong liền chạy theo chú ra phía sau nhà lấy củi. Chú cho chúng tôi rất nhiều, hẳn 3 bó lớn liền. Chú nói, cắm trại qua đêm cần nhiều. Chúng tôi cảm ơn chú, chào chú rồi mang củi về để chuẩn bị đốt.
**********
Chapter 9
Mang củi về tới nơi cắm trại thì lúc này cũng đã 6h30. Mùa thu rồi nên lúc này cũng đã tối tối rồi, trông mấy đứa ngồi ở trại bật đen flash điện thoại lên đợi chúng tôi coi mà tội quá cơ. Đốt lửa lên chúng tôi bắt đầu bữa tiệc dưới ánh lửa. Trong lúc ăn cũng chẳng có gì cả ngoài việc em thì ăn rất ít trong khi đó lại tỏ ra rất quan tâm tôi, mà dường như em cũng chẳng còn ngại như lúc trước nữa.
Sau bữa ăn tối, chúng tôi mang bánh kẹo ra quay quần bên bếp lửa ngồi trò truyện. Có một thằng bạn của nhỏ Linh biết chơi guitar nên có mang theo guitar. Và tiết mục tiếp theo của chúng tôi chắc hẳn các bạn ai cũng biết đó là ca hát. Lúc đầu do mọi người vẫn còn hơi ngại hát cho nên thằng đó hát luôn. Cứ thế quay vòng cho tới khi hết thì thôi. Đến lượt Nhi, em hát bài “Yêu anh” của Miu Lê.
“Yêu anh yêu anh yêu như những giấc mơ
Giấc mơ dài thật dài và em không có lối ra.
Yêu anh yêu anh yêu chỉ anh thôi.
Yêu anh hết thân này.
Yêu anh chẳng tiếc gì.
Bằng tất cả những gì em có , bằng cả yêu thương . dù dấn thân vào ngục tối .
Yêu thôi cứ yêu thôi , anh là ánh sáng. xin anh gần lại bên em. đừng rời xa em
Xin đừng bỏ em ở lại , xin đừng dập tắt đi
Nỗi nhớ không tên theo em theo em đến cuối cuộc đời
Yêu là chẳng nghe điều gì , yêu là chẳng tiếc chi
Dù mai nắng sau cơn mơ kia em sẽ đớn đau thật nhiều
Nhưng không hề hối tiếc và chẳng cần lo âu
Vì trái tim em không anh chắc sẽ ngừng đập…”
Chẳng biết em hát có ý gì không mà nghe tình cảm lắm, từ ánh mắt tới lời bài hát đều được em đưa vào hòa theo tâm trạng luôn. Nhi hát xong đến lượt tôi hát, vì tôi ngồi cạnh em mà. Định xin không hát nhưng mọi người cứ bắt hát lấy một bài thôi thì đành ngậm ngùi mà chọn random 1 bài.
Suy nghĩ một lát tôi quyết định sẽ hát tặng em bài “Bản tình ca đầu tiên” của Duy Khoa. Dĩ nhiên là tôi cũng đặt hết tình cảm của mình vào bài hát để gửi đếm em rồi dù tôi biết tôi hát không có được hay lắm mà.
“Ngày không em không lung linh nắng trên con đường.
Dòng người lướt qua riêng anh ngẩn ngơ miên man.
Và em hỡi có biết tim anh vấn vương bóng hình đợi mong.
Nhưng anh nín lặng không dám chạy đến bên em.
Vì ngại em hững hờ hay vì sợ làm em xốn xang.

Hãy là người lịch sự khi bình luận.
Tên: (bắt buộc)
Mail: (bắt buộc)
Bình luận:

  • Kiên (22:03 - 23/08/2017)

    Mong ad sớm update tiếp ạ , truyện rất hay

    (Android 4.2.2)
  • Truyện Tôi Là Cửu Vĩ
    Truyện Chỗ Ngồi Bên Cửa Sổ
    Truyện Vợ Yêu
    Truyện Gấu Trẻ Con, Thiên Thần Của Tôi
    Truyện Khi Tôi 25
    Thế Giới Game Mobile
    © 2019 gamevn24h.net